Mode:     
23 Tháng Bảy 2018
   VỀ ISCHOOLNET
   Login  
Đặc san Kỷ niệm 15 năm thành lập trường Minimize
Ký ức màu xanh
Cập nhật bởi: lequydon - Vào ngày: 27/05/2009 3:37:10 CH - Số lượt xem: 16420

( Nguyễn Long Phi- Học sinh cũ trường THPT Lê Quý Đôn- Tp Tam Kì )

Con đường Trần Dư nghiêng nghiêng, nhỏ nhắn chen qua những góc phố chật hẹp của thành phố Tam Kì. Ngôi trường THPT Lê Quý Đôn nếp mình ra khỏi không khí tấp nập, ồn ào của thành phố, để lặng lẽ… đằng sau những tán xà cừ vẫn ngày ngày vọng ra lời giảng ấm áp.

Ba năm thời Trung học phổ thông thấm thoắt trôi qua, vòng quay của chiếc bánh xe đạp ngày ngày đến trường bỗng ngưng, khép lại quảng đời học sinh. Trong lòng mỗi cô cậu học trò chợt nhận ra, những gì rất đổi thân quen, giản dị như việc đến lớp vào mỗi buổi sáng, như tà áo trắng, như giọng thầy, như tiếng cười bè bạn…giờ sao xa xôi mà da diết. Chợt nhớ đến câu thơ của Nguyễn Duy : “ Tuổi thơ nào rồi cũng hiện ra thôi/ Dẫu chúng ta cứ việc già nua tất…”. dù thời gian có đẩy xô bao bàn chân học trò bước lên những nẻo đường mới, thì cũng xin giữ lại bao yêu thương, ấm áp muà trước, của những tháng ngày sống dưới mái nhà Lê Quý Đôn, cho bao kỉ niệm được gọi về dưới tán xà cừ râm mát.

Tuổi 18, mỗi con người lại mang niềm hoài niệm riêng… Kí ức như tiếng gọi trong trẻo vọng ra từ bao yêu thương trong sâu thẳm tâm hồn mỗi người. Với tôi, kí ức học trò không mang màu hoa phượng, mà là màu xanh tươi nguyên của tán xà cừ. Một màu thanh bình, ấm áp như những tháng năm đẹp đẽ mà tôi đã đi qua.

Nhớ lại ngày đầu bước chân vào trường, ngỡ ngàng trước những gốc xà cừ cổ thụ đang vươn thân hình khoẻ khoắn ôm ấp những mái ngói, che mát cả khoảng sân rộng… Đứng xa chỉ nhìn thấy một màu xanh tươi rói. Khoảnh khắc đầu tiên ấy đã khắc ghi, tô màu lá êm đềm, mát trong vào khoảng lặng của tâm hồn.

Tuổi học trò, tuổi trưởng thành, tuổi của những ước mơ… Xanh non như màu lá vào độ căng tròn sức sống. Cái gì đó, trong lắm… trên đôi mắt. Khoẻ lắm… trong từng bước đi. Tươi lắm…ở tiếng cười, giọng nói. Của bọn chúng tôi, à!!! mà của thầy cô chúng tôi nữa. Dưới vòm cây ấy, chi thấy một màu xanh… Nhuộm trên từng mái đầu bao cô cậu học trò tuổi 17, 18, bao thầy cô giáo trẻ. Và cả những Người Mẹ đầu đã lấm tấm hoa tiêu mà lòng còn phủ đầy màu lá. Mới năm ngoái, trường kỉ niệm 10 năm thành lập, tôi đã thấy Họ, những người Thầy đầu tiên đứng trên bục giảng của ngôi trường này, tươi vui lắm trong ngày lễ kỉ niệm. Mười năm trôi qua, những đôi mát vẫn đầy ấm áp, dẫu đã sâu hơn. Vạt áo tung bay theo bước chân phơi phới của những người ở vào tuổi trung niên mà tựa như niềm háo hức vẫn còn đầy lắm. Gió có thể bẻ gãy bao nhiêu tán lá. Mười năm qua đã nhuộm vàng bao nhiêu mùa lá, vậy mà chỉ có lòng nhiết huyết… lặng lẽ nếp trong sâu kín tâm hồn Cô Thầy vẫn vẹn nguyên, không rơi rụng như lá, dẫu bao chuyến đi về.

Học sinh trường Lê Quý Đôn chúng tôi vẫn thường so sánh mình với các bạn học THPT Trần Cao Vân, một ngôi trường đã có chiều dài lịch sử và bề dày thành tích. Đôi khi cũng cảm thấy tự ti, thẹn lòng một chút… Có lần Thầy tôi bảo: “ Lê Quý Đôn đỗ vào hang Đệ nhất tiến sĩ- cập đệ đệ nhị danh ( Bảng nhãn) đáng lẽ các em phải luôn tự hào khi mang trên ngực áo tên nhà bác học này chứ!” Câu nói chỉ hóm hỉnh thế thôi, nhưng lại cho chúng tôi lí do không cho phép mình tự ti, để gắng sức hơn trong học tập, yêu hơn ngôi trường này.

Tôi đã bước qua những năm tháng đẹp đẽ của thời học trò, để mỗi lần nỗi nhớ cứ khắc khoải, như “tiếng gọi mùa” tìm về màu xanh ấy. Lặng lẽ nhặt trong kí ức chiếc lá, ép vào lòng mình màu xanh của thầy, của bạn và thầm gởi bao hi vọng… nhắn về những con người mới, những bạn học trò trường Lê Quý Đôn hôm nay, hãy trân trọng và sống hết mình để mãi xanh như màu của lá. Bởi những ai đã chập chững đến, rồi bước vào đằng sau cánh cổng, để những tán xà cừ phủ mát, ôm trọn một bầu không khí tươi trong, mát mẻ. Để rồi khi quay đi sẽ còn tiếc nuối cảm giác êm dịu, ấm áp như giọng giảng của Thầy… còn đủ vang lại cả những bước đi vào đời.

Mùa lại đổ vàng, lá rơi, những tiếng vỡ vụn thật khẽ như đếm thời gian từng phút trôi. Màu lá úa dệt vàng cả khoảng sân trường như những mảnh kí ức khó quên mà mười năm nay đã để lại trong mắt Thầy. Lá vàng lấp đầy sân, trên những tán cây chồi lại mọc, còn mái đầu tóc trắng thời gian có trả lại màu xanh đâu? Xà cừ vẫn vươn ra những cành lá đón ánh mặt trời, lá vẫn thay màu như bao tà áo trăng đến rồi lại đi. Nhưng bao giờ cho hết tếng bước chân, ngày ngày dẫm trên lá váng…

Các tin khác
"Dù năm dù tháng" - Hoàng Phủ Ngọc Tường 12/10/2008
"Tiếng Nghệ" của Nguyễn Bùi Vợi 11/10/2008
Bài thơ "Cây tam cúc" của Hoàng Cầm 11/10/2008
Lời bình bài thơ "Xa lắc mùa thu" 11/10/2008
Đề cử và ứng cử 50 câu thơ hay 11/10/2008
Truyện ngắn 1.120 chữ "Em sẽ gây tai nạn" của LÊ THANH HUỆ 29/12/2007
Ngôi trường trong tôi 09/12/2007
Vẫn mái tóc dài ấy - Đoản văn 09/12/2007
Quan điểm Nho gia trong tư tưởng Hồ Chí Minh về giáo dục 09/12/2007
Truyện ngắn "Hướng dương" 09/12/2007
Giới thiệu tập thơ "Miền nhớ" 17/11/2007
Dấu ấn không quên - Tùy bút 17/11/2007
Thơ - Tú Nhật 13/11/2007
Ngỡ ngàng màu phượng tím 13/11/2007
Trường thân yêu - Suy nghĩ 13/11/2007
Hành trình phương Nam - Ghi chép 13/11/2007
Tiếng nói Sinh viên - Phỏng vấn 13/11/2007
Sân trường ngày ấy 13/11/2007
Đối thoại với mình - Tùy bút 13/11/2007
Đoản văn: Học phí trả bằng... 13/11/2007
Chi bộ trong lòng giáo viên 13/11/2007
Sức trẻ vươn vai - Đoàn trường 10 năm trưởng thành 13/11/2007
Người trong cuộc - Công đoàn cơ sở THPT Lê Quý Đôn 13/11/2007
Nhà bác học, danh nhân văn hóa và Cuộc thi Tài trí mang tên Lê Quý Đôn 13/11/2007
Lời ngỏ... 07/11/2007
Trường THPT Lê Quý Đôn thành phố Tam Kỳ - Mười năm phát triển 05/11/2007
Open the calendar popup.
 
Đặc san Kỷ niệm 10 năm thành lập trường Minimize
Ký ức màu xanh
Cập nhật bởi: lequydon - Vào ngày: 27/05/2009 3:37:10 CH - Số lượt xem: 16421

( Nguyễn Long Phi- Học sinh cũ trường THPT Lê Quý Đôn- Tp Tam Kì )

Con đường Trần Dư nghiêng nghiêng, nhỏ nhắn chen qua những góc phố chật hẹp của thành phố Tam Kì. Ngôi trường THPT Lê Quý Đôn nếp mình ra khỏi không khí tấp nập, ồn ào của thành phố, để lặng lẽ… đằng sau những tán xà cừ vẫn ngày ngày vọng ra lời giảng ấm áp.

Ba năm thời Trung học phổ thông thấm thoắt trôi qua, vòng quay của chiếc bánh xe đạp ngày ngày đến trường bỗng ngưng, khép lại quảng đời học sinh. Trong lòng mỗi cô cậu học trò chợt nhận ra, những gì rất đổi thân quen, giản dị như việc đến lớp vào mỗi buổi sáng, như tà áo trắng, như giọng thầy, như tiếng cười bè bạn…giờ sao xa xôi mà da diết. Chợt nhớ đến câu thơ của Nguyễn Duy : “ Tuổi thơ nào rồi cũng hiện ra thôi/ Dẫu chúng ta cứ việc già nua tất…”. dù thời gian có đẩy xô bao bàn chân học trò bước lên những nẻo đường mới, thì cũng xin giữ lại bao yêu thương, ấm áp muà trước, của những tháng ngày sống dưới mái nhà Lê Quý Đôn, cho bao kỉ niệm được gọi về dưới tán xà cừ râm mát.

Tuổi 18, mỗi con người lại mang niềm hoài niệm riêng… Kí ức như tiếng gọi trong trẻo vọng ra từ bao yêu thương trong sâu thẳm tâm hồn mỗi người. Với tôi, kí ức học trò không mang màu hoa phượng, mà là màu xanh tươi nguyên của tán xà cừ. Một màu thanh bình, ấm áp như những tháng năm đẹp đẽ mà tôi đã đi qua.

Nhớ lại ngày đầu bước chân vào trường, ngỡ ngàng trước những gốc xà cừ cổ thụ đang vươn thân hình khoẻ khoắn ôm ấp những mái ngói, che mát cả khoảng sân rộng… Đứng xa chỉ nhìn thấy một màu xanh tươi rói. Khoảnh khắc đầu tiên ấy đã khắc ghi, tô màu lá êm đềm, mát trong vào khoảng lặng của tâm hồn.

Tuổi học trò, tuổi trưởng thành, tuổi của những ước mơ… Xanh non như màu lá vào độ căng tròn sức sống. Cái gì đó, trong lắm… trên đôi mắt. Khoẻ lắm… trong từng bước đi. Tươi lắm…ở tiếng cười, giọng nói. Của bọn chúng tôi, à!!! mà của thầy cô chúng tôi nữa. Dưới vòm cây ấy, chi thấy một màu xanh… Nhuộm trên từng mái đầu bao cô cậu học trò tuổi 17, 18, bao thầy cô giáo trẻ. Và cả những Người Mẹ đầu đã lấm tấm hoa tiêu mà lòng còn phủ đầy màu lá. Mới năm ngoái, trường kỉ niệm 10 năm thành lập, tôi đã thấy Họ, những người Thầy đầu tiên đứng trên bục giảng của ngôi trường này, tươi vui lắm trong ngày lễ kỉ niệm. Mười năm trôi qua, những đôi mát vẫn đầy ấm áp, dẫu đã sâu hơn. Vạt áo tung bay theo bước chân phơi phới của những người ở vào tuổi trung niên mà tựa như niềm háo hức vẫn còn đầy lắm. Gió có thể bẻ gãy bao nhiêu tán lá. Mười năm qua đã nhuộm vàng bao nhiêu mùa lá, vậy mà chỉ có lòng nhiết huyết… lặng lẽ nếp trong sâu kín tâm hồn Cô Thầy vẫn vẹn nguyên, không rơi rụng như lá, dẫu bao chuyến đi về.

Học sinh trường Lê Quý Đôn chúng tôi vẫn thường so sánh mình với các bạn học THPT Trần Cao Vân, một ngôi trường đã có chiều dài lịch sử và bề dày thành tích. Đôi khi cũng cảm thấy tự ti, thẹn lòng một chút… Có lần Thầy tôi bảo: “ Lê Quý Đôn đỗ vào hang Đệ nhất tiến sĩ- cập đệ đệ nhị danh ( Bảng nhãn) đáng lẽ các em phải luôn tự hào khi mang trên ngực áo tên nhà bác học này chứ!” Câu nói chỉ hóm hỉnh thế thôi, nhưng lại cho chúng tôi lí do không cho phép mình tự ti, để gắng sức hơn trong học tập, yêu hơn ngôi trường này.

Tôi đã bước qua những năm tháng đẹp đẽ của thời học trò, để mỗi lần nỗi nhớ cứ khắc khoải, như “tiếng gọi mùa” tìm về màu xanh ấy. Lặng lẽ nhặt trong kí ức chiếc lá, ép vào lòng mình màu xanh của thầy, của bạn và thầm gởi bao hi vọng… nhắn về những con người mới, những bạn học trò trường Lê Quý Đôn hôm nay, hãy trân trọng và sống hết mình để mãi xanh như màu của lá. Bởi những ai đã chập chững đến, rồi bước vào đằng sau cánh cổng, để những tán xà cừ phủ mát, ôm trọn một bầu không khí tươi trong, mát mẻ. Để rồi khi quay đi sẽ còn tiếc nuối cảm giác êm dịu, ấm áp như giọng giảng của Thầy… còn đủ vang lại cả những bước đi vào đời.

Mùa lại đổ vàng, lá rơi, những tiếng vỡ vụn thật khẽ như đếm thời gian từng phút trôi. Màu lá úa dệt vàng cả khoảng sân trường như những mảnh kí ức khó quên mà mười năm nay đã để lại trong mắt Thầy. Lá vàng lấp đầy sân, trên những tán cây chồi lại mọc, còn mái đầu tóc trắng thời gian có trả lại màu xanh đâu? Xà cừ vẫn vươn ra những cành lá đón ánh mặt trời, lá vẫn thay màu như bao tà áo trăng đến rồi lại đi. Nhưng bao giờ cho hết tếng bước chân, ngày ngày dẫm trên lá váng…

Các tin khác
"Dù năm dù tháng" - Hoàng Phủ Ngọc Tường 12/10/2008
"Tiếng Nghệ" của Nguyễn Bùi Vợi 11/10/2008
Bài thơ "Cây tam cúc" của Hoàng Cầm 11/10/2008
Lời bình bài thơ "Xa lắc mùa thu" 11/10/2008
Đề cử và ứng cử 50 câu thơ hay 11/10/2008
Truyện ngắn 1.120 chữ "Em sẽ gây tai nạn" của LÊ THANH HUỆ 29/12/2007
Ngôi trường trong tôi 09/12/2007
Vẫn mái tóc dài ấy - Đoản văn 09/12/2007
Quan điểm Nho gia trong tư tưởng Hồ Chí Minh về giáo dục 09/12/2007
Truyện ngắn "Hướng dương" 09/12/2007
Giới thiệu tập thơ "Miền nhớ" 17/11/2007
Dấu ấn không quên - Tùy bút 17/11/2007
Thơ - Tú Nhật 13/11/2007
Ngỡ ngàng màu phượng tím 13/11/2007
Trường thân yêu - Suy nghĩ 13/11/2007
Hành trình phương Nam - Ghi chép 13/11/2007
Tiếng nói Sinh viên - Phỏng vấn 13/11/2007
Sân trường ngày ấy 13/11/2007
Đối thoại với mình - Tùy bút 13/11/2007
Đoản văn: Học phí trả bằng... 13/11/2007
Chi bộ trong lòng giáo viên 13/11/2007
Sức trẻ vươn vai - Đoàn trường 10 năm trưởng thành 13/11/2007
Người trong cuộc - Công đoàn cơ sở THPT Lê Quý Đôn 13/11/2007
Nhà bác học, danh nhân văn hóa và Cuộc thi Tài trí mang tên Lê Quý Đôn 13/11/2007
Lời ngỏ... 07/11/2007
Trường THPT Lê Quý Đôn thành phố Tam Kỳ - Mười năm phát triển 05/11/2007
Open the calendar popup.
 
Đặc san Kỷ niệm 20 năm thành lập trường Minimize
Ký ức màu xanh
Cập nhật bởi: lequydon - Vào ngày: 27/05/2009 3:37:10 CH - Số lượt xem: 16422

( Nguyễn Long Phi- Học sinh cũ trường THPT Lê Quý Đôn- Tp Tam Kì )

Con đường Trần Dư nghiêng nghiêng, nhỏ nhắn chen qua những góc phố chật hẹp của thành phố Tam Kì. Ngôi trường THPT Lê Quý Đôn nếp mình ra khỏi không khí tấp nập, ồn ào của thành phố, để lặng lẽ… đằng sau những tán xà cừ vẫn ngày ngày vọng ra lời giảng ấm áp.

Ba năm thời Trung học phổ thông thấm thoắt trôi qua, vòng quay của chiếc bánh xe đạp ngày ngày đến trường bỗng ngưng, khép lại quảng đời học sinh. Trong lòng mỗi cô cậu học trò chợt nhận ra, những gì rất đổi thân quen, giản dị như việc đến lớp vào mỗi buổi sáng, như tà áo trắng, như giọng thầy, như tiếng cười bè bạn…giờ sao xa xôi mà da diết. Chợt nhớ đến câu thơ của Nguyễn Duy : “ Tuổi thơ nào rồi cũng hiện ra thôi/ Dẫu chúng ta cứ việc già nua tất…”. dù thời gian có đẩy xô bao bàn chân học trò bước lên những nẻo đường mới, thì cũng xin giữ lại bao yêu thương, ấm áp muà trước, của những tháng ngày sống dưới mái nhà Lê Quý Đôn, cho bao kỉ niệm được gọi về dưới tán xà cừ râm mát.

Tuổi 18, mỗi con người lại mang niềm hoài niệm riêng… Kí ức như tiếng gọi trong trẻo vọng ra từ bao yêu thương trong sâu thẳm tâm hồn mỗi người. Với tôi, kí ức học trò không mang màu hoa phượng, mà là màu xanh tươi nguyên của tán xà cừ. Một màu thanh bình, ấm áp như những tháng năm đẹp đẽ mà tôi đã đi qua.

Nhớ lại ngày đầu bước chân vào trường, ngỡ ngàng trước những gốc xà cừ cổ thụ đang vươn thân hình khoẻ khoắn ôm ấp những mái ngói, che mát cả khoảng sân rộng… Đứng xa chỉ nhìn thấy một màu xanh tươi rói. Khoảnh khắc đầu tiên ấy đã khắc ghi, tô màu lá êm đềm, mát trong vào khoảng lặng của tâm hồn.

Tuổi học trò, tuổi trưởng thành, tuổi của những ước mơ… Xanh non như màu lá vào độ căng tròn sức sống. Cái gì đó, trong lắm… trên đôi mắt. Khoẻ lắm… trong từng bước đi. Tươi lắm…ở tiếng cười, giọng nói. Của bọn chúng tôi, à!!! mà của thầy cô chúng tôi nữa. Dưới vòm cây ấy, chi thấy một màu xanh… Nhuộm trên từng mái đầu bao cô cậu học trò tuổi 17, 18, bao thầy cô giáo trẻ. Và cả những Người Mẹ đầu đã lấm tấm hoa tiêu mà lòng còn phủ đầy màu lá. Mới năm ngoái, trường kỉ niệm 10 năm thành lập, tôi đã thấy Họ, những người Thầy đầu tiên đứng trên bục giảng của ngôi trường này, tươi vui lắm trong ngày lễ kỉ niệm. Mười năm trôi qua, những đôi mát vẫn đầy ấm áp, dẫu đã sâu hơn. Vạt áo tung bay theo bước chân phơi phới của những người ở vào tuổi trung niên mà tựa như niềm háo hức vẫn còn đầy lắm. Gió có thể bẻ gãy bao nhiêu tán lá. Mười năm qua đã nhuộm vàng bao nhiêu mùa lá, vậy mà chỉ có lòng nhiết huyết… lặng lẽ nếp trong sâu kín tâm hồn Cô Thầy vẫn vẹn nguyên, không rơi rụng như lá, dẫu bao chuyến đi về.

Học sinh trường Lê Quý Đôn chúng tôi vẫn thường so sánh mình với các bạn học THPT Trần Cao Vân, một ngôi trường đã có chiều dài lịch sử và bề dày thành tích. Đôi khi cũng cảm thấy tự ti, thẹn lòng một chút… Có lần Thầy tôi bảo: “ Lê Quý Đôn đỗ vào hang Đệ nhất tiến sĩ- cập đệ đệ nhị danh ( Bảng nhãn) đáng lẽ các em phải luôn tự hào khi mang trên ngực áo tên nhà bác học này chứ!” Câu nói chỉ hóm hỉnh thế thôi, nhưng lại cho chúng tôi lí do không cho phép mình tự ti, để gắng sức hơn trong học tập, yêu hơn ngôi trường này.

Tôi đã bước qua những năm tháng đẹp đẽ của thời học trò, để mỗi lần nỗi nhớ cứ khắc khoải, như “tiếng gọi mùa” tìm về màu xanh ấy. Lặng lẽ nhặt trong kí ức chiếc lá, ép vào lòng mình màu xanh của thầy, của bạn và thầm gởi bao hi vọng… nhắn về những con người mới, những bạn học trò trường Lê Quý Đôn hôm nay, hãy trân trọng và sống hết mình để mãi xanh như màu của lá. Bởi những ai đã chập chững đến, rồi bước vào đằng sau cánh cổng, để những tán xà cừ phủ mát, ôm trọn một bầu không khí tươi trong, mát mẻ. Để rồi khi quay đi sẽ còn tiếc nuối cảm giác êm dịu, ấm áp như giọng giảng của Thầy… còn đủ vang lại cả những bước đi vào đời.

Mùa lại đổ vàng, lá rơi, những tiếng vỡ vụn thật khẽ như đếm thời gian từng phút trôi. Màu lá úa dệt vàng cả khoảng sân trường như những mảnh kí ức khó quên mà mười năm nay đã để lại trong mắt Thầy. Lá vàng lấp đầy sân, trên những tán cây chồi lại mọc, còn mái đầu tóc trắng thời gian có trả lại màu xanh đâu? Xà cừ vẫn vươn ra những cành lá đón ánh mặt trời, lá vẫn thay màu như bao tà áo trăng đến rồi lại đi. Nhưng bao giờ cho hết tếng bước chân, ngày ngày dẫm trên lá váng…

Các tin khác
"Dù năm dù tháng" - Hoàng Phủ Ngọc Tường 12/10/2008
"Tiếng Nghệ" của Nguyễn Bùi Vợi 11/10/2008
Bài thơ "Cây tam cúc" của Hoàng Cầm 11/10/2008
Lời bình bài thơ "Xa lắc mùa thu" 11/10/2008
Đề cử và ứng cử 50 câu thơ hay 11/10/2008
Truyện ngắn 1.120 chữ "Em sẽ gây tai nạn" của LÊ THANH HUỆ 29/12/2007
Ngôi trường trong tôi 09/12/2007
Vẫn mái tóc dài ấy - Đoản văn 09/12/2007
Quan điểm Nho gia trong tư tưởng Hồ Chí Minh về giáo dục 09/12/2007
Truyện ngắn "Hướng dương" 09/12/2007
Giới thiệu tập thơ "Miền nhớ" 17/11/2007
Dấu ấn không quên - Tùy bút 17/11/2007
Thơ - Tú Nhật 13/11/2007
Ngỡ ngàng màu phượng tím 13/11/2007
Trường thân yêu - Suy nghĩ 13/11/2007
Hành trình phương Nam - Ghi chép 13/11/2007
Tiếng nói Sinh viên - Phỏng vấn 13/11/2007
Sân trường ngày ấy 13/11/2007
Đối thoại với mình - Tùy bút 13/11/2007
Đoản văn: Học phí trả bằng... 13/11/2007
Open the calendar popup.
 
GVCN và HS lớp 12 từ năm 2000 đến 2010 Minimize
Ký ức màu xanh
Cập nhật bởi: lequydon - Vào ngày: 27/05/2009 3:37:10 CH - Số lượt xem: 16423

( Nguyễn Long Phi- Học sinh cũ trường THPT Lê Quý Đôn- Tp Tam Kì )

Con đường Trần Dư nghiêng nghiêng, nhỏ nhắn chen qua những góc phố chật hẹp của thành phố Tam Kì. Ngôi trường THPT Lê Quý Đôn nếp mình ra khỏi không khí tấp nập, ồn ào của thành phố, để lặng lẽ… đằng sau những tán xà cừ vẫn ngày ngày vọng ra lời giảng ấm áp.

Ba năm thời Trung học phổ thông thấm thoắt trôi qua, vòng quay của chiếc bánh xe đạp ngày ngày đến trường bỗng ngưng, khép lại quảng đời học sinh. Trong lòng mỗi cô cậu học trò chợt nhận ra, những gì rất đổi thân quen, giản dị như việc đến lớp vào mỗi buổi sáng, như tà áo trắng, như giọng thầy, như tiếng cười bè bạn…giờ sao xa xôi mà da diết. Chợt nhớ đến câu thơ của Nguyễn Duy : “ Tuổi thơ nào rồi cũng hiện ra thôi/ Dẫu chúng ta cứ việc già nua tất…”. dù thời gian có đẩy xô bao bàn chân học trò bước lên những nẻo đường mới, thì cũng xin giữ lại bao yêu thương, ấm áp muà trước, của những tháng ngày sống dưới mái nhà Lê Quý Đôn, cho bao kỉ niệm được gọi về dưới tán xà cừ râm mát.

Tuổi 18, mỗi con người lại mang niềm hoài niệm riêng… Kí ức như tiếng gọi trong trẻo vọng ra từ bao yêu thương trong sâu thẳm tâm hồn mỗi người. Với tôi, kí ức học trò không mang màu hoa phượng, mà là màu xanh tươi nguyên của tán xà cừ. Một màu thanh bình, ấm áp như những tháng năm đẹp đẽ mà tôi đã đi qua.

Nhớ lại ngày đầu bước chân vào trường, ngỡ ngàng trước những gốc xà cừ cổ thụ đang vươn thân hình khoẻ khoắn ôm ấp những mái ngói, che mát cả khoảng sân rộng… Đứng xa chỉ nhìn thấy một màu xanh tươi rói. Khoảnh khắc đầu tiên ấy đã khắc ghi, tô màu lá êm đềm, mát trong vào khoảng lặng của tâm hồn.

Tuổi học trò, tuổi trưởng thành, tuổi của những ước mơ… Xanh non như màu lá vào độ căng tròn sức sống. Cái gì đó, trong lắm… trên đôi mắt. Khoẻ lắm… trong từng bước đi. Tươi lắm…ở tiếng cười, giọng nói. Của bọn chúng tôi, à!!! mà của thầy cô chúng tôi nữa. Dưới vòm cây ấy, chi thấy một màu xanh… Nhuộm trên từng mái đầu bao cô cậu học trò tuổi 17, 18, bao thầy cô giáo trẻ. Và cả những Người Mẹ đầu đã lấm tấm hoa tiêu mà lòng còn phủ đầy màu lá. Mới năm ngoái, trường kỉ niệm 10 năm thành lập, tôi đã thấy Họ, những người Thầy đầu tiên đứng trên bục giảng của ngôi trường này, tươi vui lắm trong ngày lễ kỉ niệm. Mười năm trôi qua, những đôi mát vẫn đầy ấm áp, dẫu đã sâu hơn. Vạt áo tung bay theo bước chân phơi phới của những người ở vào tuổi trung niên mà tựa như niềm háo hức vẫn còn đầy lắm. Gió có thể bẻ gãy bao nhiêu tán lá. Mười năm qua đã nhuộm vàng bao nhiêu mùa lá, vậy mà chỉ có lòng nhiết huyết… lặng lẽ nếp trong sâu kín tâm hồn Cô Thầy vẫn vẹn nguyên, không rơi rụng như lá, dẫu bao chuyến đi về.

Học sinh trường Lê Quý Đôn chúng tôi vẫn thường so sánh mình với các bạn học THPT Trần Cao Vân, một ngôi trường đã có chiều dài lịch sử và bề dày thành tích. Đôi khi cũng cảm thấy tự ti, thẹn lòng một chút… Có lần Thầy tôi bảo: “ Lê Quý Đôn đỗ vào hang Đệ nhất tiến sĩ- cập đệ đệ nhị danh ( Bảng nhãn) đáng lẽ các em phải luôn tự hào khi mang trên ngực áo tên nhà bác học này chứ!” Câu nói chỉ hóm hỉnh thế thôi, nhưng lại cho chúng tôi lí do không cho phép mình tự ti, để gắng sức hơn trong học tập, yêu hơn ngôi trường này.

Tôi đã bước qua những năm tháng đẹp đẽ của thời học trò, để mỗi lần nỗi nhớ cứ khắc khoải, như “tiếng gọi mùa” tìm về màu xanh ấy. Lặng lẽ nhặt trong kí ức chiếc lá, ép vào lòng mình màu xanh của thầy, của bạn và thầm gởi bao hi vọng… nhắn về những con người mới, những bạn học trò trường Lê Quý Đôn hôm nay, hãy trân trọng và sống hết mình để mãi xanh như màu của lá. Bởi những ai đã chập chững đến, rồi bước vào đằng sau cánh cổng, để những tán xà cừ phủ mát, ôm trọn một bầu không khí tươi trong, mát mẻ. Để rồi khi quay đi sẽ còn tiếc nuối cảm giác êm dịu, ấm áp như giọng giảng của Thầy… còn đủ vang lại cả những bước đi vào đời.

Mùa lại đổ vàng, lá rơi, những tiếng vỡ vụn thật khẽ như đếm thời gian từng phút trôi. Màu lá úa dệt vàng cả khoảng sân trường như những mảnh kí ức khó quên mà mười năm nay đã để lại trong mắt Thầy. Lá vàng lấp đầy sân, trên những tán cây chồi lại mọc, còn mái đầu tóc trắng thời gian có trả lại màu xanh đâu? Xà cừ vẫn vươn ra những cành lá đón ánh mặt trời, lá vẫn thay màu như bao tà áo trăng đến rồi lại đi. Nhưng bao giờ cho hết tếng bước chân, ngày ngày dẫm trên lá váng…

Các tin khác
"Dù năm dù tháng" - Hoàng Phủ Ngọc Tường 12/10/2008
"Tiếng Nghệ" của Nguyễn Bùi Vợi 11/10/2008
Bài thơ "Cây tam cúc" của Hoàng Cầm 11/10/2008
Lời bình bài thơ "Xa lắc mùa thu" 11/10/2008
Đề cử và ứng cử 50 câu thơ hay 11/10/2008
Truyện ngắn 1.120 chữ "Em sẽ gây tai nạn" của LÊ THANH HUỆ 29/12/2007
Ngôi trường trong tôi 09/12/2007
Vẫn mái tóc dài ấy - Đoản văn 09/12/2007
Quan điểm Nho gia trong tư tưởng Hồ Chí Minh về giáo dục 09/12/2007
Truyện ngắn "Hướng dương" 09/12/2007
Giới thiệu tập thơ "Miền nhớ" 17/11/2007
Dấu ấn không quên - Tùy bút 17/11/2007
Thơ - Tú Nhật 13/11/2007
Ngỡ ngàng màu phượng tím 13/11/2007
Trường thân yêu - Suy nghĩ 13/11/2007
Hành trình phương Nam - Ghi chép 13/11/2007
Tiếng nói Sinh viên - Phỏng vấn 13/11/2007
Sân trường ngày ấy 13/11/2007
Đối thoại với mình - Tùy bút 13/11/2007
Đoản văn: Học phí trả bằng... 13/11/2007
Open the calendar popup.
 
Hướng về mái trường Lê Quý Đôn Minimize
Ký ức màu xanh
Cập nhật bởi: lequydon - Vào ngày: 27/05/2009 3:37:10 CH - Số lượt xem: 16424

( Nguyễn Long Phi- Học sinh cũ trường THPT Lê Quý Đôn- Tp Tam Kì )

Con đường Trần Dư nghiêng nghiêng, nhỏ nhắn chen qua những góc phố chật hẹp của thành phố Tam Kì. Ngôi trường THPT Lê Quý Đôn nếp mình ra khỏi không khí tấp nập, ồn ào của thành phố, để lặng lẽ… đằng sau những tán xà cừ vẫn ngày ngày vọng ra lời giảng ấm áp.

Ba năm thời Trung học phổ thông thấm thoắt trôi qua, vòng quay của chiếc bánh xe đạp ngày ngày đến trường bỗng ngưng, khép lại quảng đời học sinh. Trong lòng mỗi cô cậu học trò chợt nhận ra, những gì rất đổi thân quen, giản dị như việc đến lớp vào mỗi buổi sáng, như tà áo trắng, như giọng thầy, như tiếng cười bè bạn…giờ sao xa xôi mà da diết. Chợt nhớ đến câu thơ của Nguyễn Duy : “ Tuổi thơ nào rồi cũng hiện ra thôi/ Dẫu chúng ta cứ việc già nua tất…”. dù thời gian có đẩy xô bao bàn chân học trò bước lên những nẻo đường mới, thì cũng xin giữ lại bao yêu thương, ấm áp muà trước, của những tháng ngày sống dưới mái nhà Lê Quý Đôn, cho bao kỉ niệm được gọi về dưới tán xà cừ râm mát.

Tuổi 18, mỗi con người lại mang niềm hoài niệm riêng… Kí ức như tiếng gọi trong trẻo vọng ra từ bao yêu thương trong sâu thẳm tâm hồn mỗi người. Với tôi, kí ức học trò không mang màu hoa phượng, mà là màu xanh tươi nguyên của tán xà cừ. Một màu thanh bình, ấm áp như những tháng năm đẹp đẽ mà tôi đã đi qua.

Nhớ lại ngày đầu bước chân vào trường, ngỡ ngàng trước những gốc xà cừ cổ thụ đang vươn thân hình khoẻ khoắn ôm ấp những mái ngói, che mát cả khoảng sân rộng… Đứng xa chỉ nhìn thấy một màu xanh tươi rói. Khoảnh khắc đầu tiên ấy đã khắc ghi, tô màu lá êm đềm, mát trong vào khoảng lặng của tâm hồn.

Tuổi học trò, tuổi trưởng thành, tuổi của những ước mơ… Xanh non như màu lá vào độ căng tròn sức sống. Cái gì đó, trong lắm… trên đôi mắt. Khoẻ lắm… trong từng bước đi. Tươi lắm…ở tiếng cười, giọng nói. Của bọn chúng tôi, à!!! mà của thầy cô chúng tôi nữa. Dưới vòm cây ấy, chi thấy một màu xanh… Nhuộm trên từng mái đầu bao cô cậu học trò tuổi 17, 18, bao thầy cô giáo trẻ. Và cả những Người Mẹ đầu đã lấm tấm hoa tiêu mà lòng còn phủ đầy màu lá. Mới năm ngoái, trường kỉ niệm 10 năm thành lập, tôi đã thấy Họ, những người Thầy đầu tiên đứng trên bục giảng của ngôi trường này, tươi vui lắm trong ngày lễ kỉ niệm. Mười năm trôi qua, những đôi mát vẫn đầy ấm áp, dẫu đã sâu hơn. Vạt áo tung bay theo bước chân phơi phới của những người ở vào tuổi trung niên mà tựa như niềm háo hức vẫn còn đầy lắm. Gió có thể bẻ gãy bao nhiêu tán lá. Mười năm qua đã nhuộm vàng bao nhiêu mùa lá, vậy mà chỉ có lòng nhiết huyết… lặng lẽ nếp trong sâu kín tâm hồn Cô Thầy vẫn vẹn nguyên, không rơi rụng như lá, dẫu bao chuyến đi về.

Học sinh trường Lê Quý Đôn chúng tôi vẫn thường so sánh mình với các bạn học THPT Trần Cao Vân, một ngôi trường đã có chiều dài lịch sử và bề dày thành tích. Đôi khi cũng cảm thấy tự ti, thẹn lòng một chút… Có lần Thầy tôi bảo: “ Lê Quý Đôn đỗ vào hang Đệ nhất tiến sĩ- cập đệ đệ nhị danh ( Bảng nhãn) đáng lẽ các em phải luôn tự hào khi mang trên ngực áo tên nhà bác học này chứ!” Câu nói chỉ hóm hỉnh thế thôi, nhưng lại cho chúng tôi lí do không cho phép mình tự ti, để gắng sức hơn trong học tập, yêu hơn ngôi trường này.

Tôi đã bước qua những năm tháng đẹp đẽ của thời học trò, để mỗi lần nỗi nhớ cứ khắc khoải, như “tiếng gọi mùa” tìm về màu xanh ấy. Lặng lẽ nhặt trong kí ức chiếc lá, ép vào lòng mình màu xanh của thầy, của bạn và thầm gởi bao hi vọng… nhắn về những con người mới, những bạn học trò trường Lê Quý Đôn hôm nay, hãy trân trọng và sống hết mình để mãi xanh như màu của lá. Bởi những ai đã chập chững đến, rồi bước vào đằng sau cánh cổng, để những tán xà cừ phủ mát, ôm trọn một bầu không khí tươi trong, mát mẻ. Để rồi khi quay đi sẽ còn tiếc nuối cảm giác êm dịu, ấm áp như giọng giảng của Thầy… còn đủ vang lại cả những bước đi vào đời.

Mùa lại đổ vàng, lá rơi, những tiếng vỡ vụn thật khẽ như đếm thời gian từng phút trôi. Màu lá úa dệt vàng cả khoảng sân trường như những mảnh kí ức khó quên mà mười năm nay đã để lại trong mắt Thầy. Lá vàng lấp đầy sân, trên những tán cây chồi lại mọc, còn mái đầu tóc trắng thời gian có trả lại màu xanh đâu? Xà cừ vẫn vươn ra những cành lá đón ánh mặt trời, lá vẫn thay màu như bao tà áo trăng đến rồi lại đi. Nhưng bao giờ cho hết tếng bước chân, ngày ngày dẫm trên lá váng…

Các tin khác
"Dù năm dù tháng" - Hoàng Phủ Ngọc Tường 12/10/2008
"Tiếng Nghệ" của Nguyễn Bùi Vợi 11/10/2008
Bài thơ "Cây tam cúc" của Hoàng Cầm 11/10/2008
Lời bình bài thơ "Xa lắc mùa thu" 11/10/2008
Đề cử và ứng cử 50 câu thơ hay 11/10/2008
Truyện ngắn 1.120 chữ "Em sẽ gây tai nạn" của LÊ THANH HUỆ 29/12/2007
Ngôi trường trong tôi 09/12/2007
Vẫn mái tóc dài ấy - Đoản văn 09/12/2007
Quan điểm Nho gia trong tư tưởng Hồ Chí Minh về giáo dục 09/12/2007
Truyện ngắn "Hướng dương" 09/12/2007
Giới thiệu tập thơ "Miền nhớ" 17/11/2007
Dấu ấn không quên - Tùy bút 17/11/2007
Thơ - Tú Nhật 13/11/2007
Ngỡ ngàng màu phượng tím 13/11/2007
Trường thân yêu - Suy nghĩ 13/11/2007
Hành trình phương Nam - Ghi chép 13/11/2007
Tiếng nói Sinh viên - Phỏng vấn 13/11/2007
Sân trường ngày ấy 13/11/2007
Đối thoại với mình - Tùy bút 13/11/2007
Đoản văn: Học phí trả bằng... 13/11/2007
Open the calendar popup.
 
Bản quyền Trường THPT Lê Quý Đôn
Địa chỉ: 152 Trần Dư, TP. Tam Kỳ, Quảng Nam    Điện thoại: 0235.3851248
Website: thpt-lequydon.edu.vn
Đơn vị phát triển: Trung tâm CNTT - Truyền thông Quảng Nam (QTI)