Mode:     
10 Tháng Mười Hai 2018
   VỀ ISCHOOLNET
   Login  
Đặc san Kỷ niệm 15 năm thành lập trường Minimize
Truyện ngắn "Hướng dương"
Cập nhật bởi: bgh_lvc - Vào ngày: 09/12/2007 12:25:49 SA - Số lượt xem: 15941

                                 HƯỚNG DƯƠNG

    Cháu ơi! viết nhanh dùm chú, rủ lòng thương kẻ tội đồ khốn kiếp này, chẳng muốn làm khó cháu đâu, chỉ sợ... chậm vài giây nữa sẽ không còn ai đọc cho cháu viết. Những dòng cuối cùng, phần rơi vãi của kẻ tội đồ chốn trần gian này.

        Gởi những ai đang tràn ngập trong ánh sáng công lý, tự do. Những ai là kẻ tội đồ đang rong ruổi ngoài vòng pháp luật trong con mắt mỉa mai của thượng đế. Những ai đang gặm nhấm tội lỗi trong tiếng bước chân chậm rãi của thời gian, ở nơi ngục tù tăm tối...     

        Đột nhiên trong tâm trí hắn vọng về một câu nói, câu nói mà hắn không rõ đã nghe từ vô tuyến hay học lõm ở đâu, thế mà lúc này lại ùa về:” Buồn ư! Anh định nói gì thế? Cuộc sống quanh tôi thật kì diệu, ánh sáng ngập tràn. Và tôi cảm thấy tràn đầy hạnh phúc.“

        Hắn đang nằm trong cái hang đá tối tăm với chút sức lực cuối cùng và ngoài kia là ánh sáng, là sự sống đang đâm chồi nẩy lộc, tất cả như muốn trêu chọc một sinh linh đang khao khát sống đến mãnh liệt mà nhịp thở cứ hụt hẫng, yếu dần theo cái cơ thể đang lạnh đi từng lúc. Thế mà trong sự đau đớn lẫn cái tâm trí đầy cảm giác tội lỗi, hắn vẫn cảm thấy cuộc sống đầy màu nhiệm: Hạnh phúc và ánh sáng.

         Cô bé ngồi bên đã quên dần đi sự sợ hãi, mà trông hắn bây giờ cũng chẳng đủ sức để làm cho đứa trẻ ấy phải sợ hãi. Cái cô bé đáng thương mà cách đấy bốn tiếng đồng hồ còn hạnh phúc trong vòng tay cha mẹ, đã bị hắn giật lấy, chỉa súng vào đầu và... hắn đã chạy thoát, cô bé được đưa đến đây. Cô bé đang ngồi nghe hắn đọc để chép lại. Chép như những bài chính tả nghe đọc trên lớp vậy... Chỉ có điều người đọc không phải là cô giáo hiền hậu mà là hắn, kẻ đã gây ra bao tội ác đáng bị nguyền rủa. Cô bé bảo với hắn rằng câu nói ấy, “cuộc sống quanh tôi thật kì diệu, ánh sáng ngập tràn”, là của ông ANDECXEN, hắn cũng ngớ ngẩn chẳng biết cái tên ngoại ấy là  người nào, chỉ mang máng hiểu ông ta là người viết truyện cổ tích cho nhân loại. “Chuyện cổ tích”, những kỉ niệm từ hồi xa lắc xa lơ. Cả thế giới cổ tích và cuộc đời tên cướp bịp bợm thật chẳng khác nào thiên đường và ác quỷ. Thế mà cũng lạ, con ác quỷ ấy bây giờ lại thích câu nói của AN, con người mà cô bé vừa bảo cho hắn, đã viết nên thứ ánh sáng cổ tích nhiệm màu.

          Chuyện kể về cuộc đời một con hổ,  chúa sơn lâm dũng mãnh, bạo tàn của chốn đại ngàn. Cuộc đời ngài với những bước chân sải dài trên đồng cỏ, những cú vồ mồi của tên sát thủ lão luyện với hàm nanh sắc nhọn sặc mùi máu tanh của bao sinh linh và của cả đồng loại. Rồi một vết nanh sâu ngay gáy, máu bắn tứ tung. Cái đôi chân một thời bất trị, rong rủi trên khắp các đồng cỏ giờ đã không còn đủ sức đứng vững, sau cuộc rượt đuổi sinh tử, ngài may mắn thoát khỏi nanh vuốt kẻ thù để tận hưởng những giây phút cuối cùng... Những tiếng gầm gừ khe khẽ dần khép lại một “thời oanh liệt”. Bao sinh linh nhìn ngài với con mắt đáng thương chứ không đáng sợ. Thượng đế vẫn thường hay rủ lòng thương để ban tặng cho kẻ tội đồ của mình những giây phút ngắn ngủi mà quý giá ấy.

           Xưa nay trong y học vẫn thường xảy ra những chuyện thế này: Một người “hôn mê” mấy chục năm, người nhà và xã hội chăm sóc tận tình, chu đáo. Nhưng mãi rồi người ta cũng nản lòng, cũng có lúc lơ đễnh, trong lúc thay quần áo lỡ tay làm anh ta té xuống giường, đầu đập mạnh vào nền nhà, còi cấp cứu réo lên đưa anh ta đi trong sự hốt hoảng của người thân. Thế mà đến bệnh viện, bác sĩ lại bảo anh ta đã qua thời kì hôn mê và sắp bình phục. Kể cũng có nhiều chuyện lạ, cuộc đời quả thực cũng có những lúc may mắn như thế! Bởi thượng đế không phải lúc nào cũng lạnh lùng nhìn con người lạc trong bóng tối, bệnh tật hay tội lỗi mà cũng có lúc người ban cho con người những ân huệ như thế. Một viên đạn đâm xuyên qua gan, máu chảy đỏ cả áo làm nổi lên làn da trắng dợt của một cơ thể đang tắt dần sự sống. Điều ấy tưởng chừng là giây phút hãi hùng nhất của đời người, cái giây phút hãi hùng không bỏ qua ai dù là tên cướp một thời ngang dọc như hắn. Vẫn tưởng hắn run rẩy, hắn không gào thét để tỏ ra uy lực thì cũng run rẩy như kẻ đớn hèn, nhưng không! Hắn hạnh phúc thế mới lạ kì chứ! Súng nổ dữ dội, cuộc đời sát thủ với bản năng súng đạn đã làm hắn quên rằng phải giật mình hay sợ hãi thứ âm thanh ấy. Bởi hắn đã từng bắn vỡ óc bao nhiêu người rồi, thế mà cái lần đầu tiên ấy và cuối cùng ấy cũng không loại trừ hắn. Hắn cướp nhà băng, cảnh sát rượt đuổi và thế là chạy, chỉ còn nghe một tiếng nổ vọng lại sau lưng và chỉ sau vài giây máu đã ướt đỏ áo hắn. Viên đạn trúng ngay vào gan, lá gan to khoẻ ban cho hắn khả năng dã thú bất trị của tên cướp, thế là thủng một lỗ. Mạch máu bị tổn thương mà máu lại lưu thông qua tim. “Con tim”! nơi cất giấu bao nhiêu kí ức của đời hắn từ lâu đã bị phủ lên bởi màu máu của kẻ thù, màu giàu sang của những đồng tiền kếch xù sau mỗi phi vụ. Giờ đây lại bị viên đạn ấy đâm thủng và những kí ức xa xưa cũng nhân dịp ấy ùa về. Hắn đang nhắn nhủ lại những lời cuối cho cuộc đời, hắn cũng không hiểu tại sao lúc này hắn lại nhìn nhận cuộc đời sâu sắc đến vậy, hắn cũng không còn nhớ ở cái tuổi bốn mươi đây là lần thứ bao nhiêu trong số những lần ít ỏi hắn đã thả hồn để cảm nhận về cuộc đời, dù biết rằng đây là lần cuối cùng hắn được ngẫm sự đời.

             Hắn đọc, giọng nói của hắn cũng yếu dần theo luồn hơi thở cứ hụt hẫng. Sống gần nửa cuộc đời và đang ở cái ranh giới từ giã cuộc đời, sớm hơn hắn vẫn tưởng. Bây giờ hắn nhận ra mình như một kẻ bệnh hoạn đáng nguyền rủa, sự bệnh hoạn di căn trên từng tế bào. Đôi mắt của hắn thiếp dần và bắt đầu lờ mờ, thế nhưng hắn vẫn cố mà mở to để nhìn cuộc đời lần cuối. Hắn bắt gặp vẻ thơ ngây trên khuôn mặt cô bé, có lẽ từ thời cha sinh mẹ đẻ cho đến bây giờ con tim hắn mới biết rung động trước vẻ đẹp ngây ngô, thơ dại của trẻ nhỏ. Có lẽ vì loài quỷ vẫn sống trong bóng đêm, có bao giờ phơi mình duới ánh mặt trời để mà rung động trước vẻ đẹp thiên thần của trẻ thơ. Hắn nhận ra trên gò má cô bé hàng nước mắt lúc nãy vẫn chưa khô, hắn chợt nhớ vẻ sợ hãi đến tái nhợt của cô bé lúc giật khỏi tay bố mẹ và chỉa súng vào đầu em. Động tác bắt con tin mà hắn cũng không nhớ mình từng làm bao nhiêu lần trong cuộc đời cướp bóc tội lỗi, thế mà giờ nhớ lại hắn cảm thấy ngủi lòng, cảm giác ngủi lòng nghĩ cũng tức cười với hắn, từ khi biết cầm súng đời hắn đã như con dã thú chỉ biết cắn người khác, chỉ biết làm đổ máu chứ có bao giờ ngủi lòng với ai. Tức cười... tức cười đến rơi cả nước mắt. Mà hắn đang khóc sao? hắn cũng đã quên rằng mình còn biết khóc, nước mắt của kẻ máu lạnh, dã man. Nước mắt đớn hèn, mà không! nước mắt hạnh phúc đến run rẩy của kẻ tội đồ. Hắn nhận ra cô bé đang nhìn chằm vào mặt hắn, đôi mắt long lanh... như đựng cả một bầu trời  trong vắt, ở đấy có cả một chân trời sự sống với hoa thơm và ong bướm. “Chao ôi!” hắn chưa bao giờ thấy cuộc đời đẹp đến vậy. Hắn tìm thấy bóng dáng tuổi thơ trong đôi mắt ấy, từ đâu đó vọng về trong tim hắn tiếng cười trẻ thơ, tiếng cha mẹ ấm áp, trong kí ức của mình hắn cũng đã từng có những ngày như thế. Ngày xưa hắn yêu cha vô cùng, người đàn ông luôn yêu chiều, dỗ dành và biến mọi ước mơ của hắn thành hiện thực. Tất cả sẽ là màu hồng nếu không có một ngày cảnh sát ập đến, tìm thấy ma tuý trong nhà hắn, cha hắn ra đi từ đấy... vài ngày sau một người đàn ông đến dẫn mẹ hắn đi, và đời hắn mãi đã khốn nạn đến thế này. Cảm giác hạnh phúc từ trong quá khứ hiện về ngọt ngào mà đầy ắp dư vị đắng cay. Hắn nhận ra mình cô đơn giữa cuộc đời, một cuộc đời tội lỗi đã không cho hắn lấy một đấng tri kỉ, một cuộc đời đầy máu tanh và vô vị. Giá như hắn có một gia đình, giá như đời hắn có một người phụ nữ để yêu... có lẽ hắn đã không bao giờ cầm súng, sẽ vứt bỏ những đồng tiền thối nát để có được niềm hạnh phúc ấy... Chỉ một mái nhà tranh, một thửa ruộng, rồi sớm sớm, chiều chiều những bữa rau canh đạm bạc. Những đêm trăng vợ chồng bên nhau cùng ngắm hoa, thổi sáo. Chao ôi, cuộc sống giản dị mà hằng ngày hắn vẫn nhổ nước bọt vào sự nghèo hèn ấy, giờ sao lại choáng ngợp màu hồng đến vậy. Thế là cho đến lúc sắp tắt thở đời hắn vẫn vô nghĩa,  hắn không cam tâm... Nhìn cô bé hắn bắt gặp niềm hạnh phúc ở đó... đôi mắt và cả những dòng chữ. Nét chữ của cô bé tròn trịa như là cuộc đời hạnh phúc của bao sinh linh, như nụ cười dễ thương của bao bé thơ, ở nơi ấy dường như có một thế giới của tiếng cười, lẫn màu sắc thơ ngây, thánh thiện, là nơi không có tiếng súng và mùi máu tươi ghê rợm. Nét chữ  cô bé đang ghi lại những dòng cuối cho một cuộc đời thối nát. Chỉ nghĩ như vậy hắn đã tái nhợt da. Vì sợ? mà vì hổ thẹn thì đúng hơn, cảm giác hổ thẹn của kẻ tội đồ trên từng khúc thịt và cả con tim. Bây giờ hắn lại ao ước được làm cha, tự dưng hắn thấy ghen tị với cha mẹ cô bé và tất cả những người cha, người mẹ trên thế gian này... Giá như hắn có một đứa con gái thì đời hắn đâu đến nỗi...

            Hạnh phúc đến, bất ngờ mà cũng ngắn ngủi. Cuộc đời như một dòng sông chảy dài từ mạch nguồn, đổ vào biển lớn rồi... về mãi cuối chân trời, dòng sông nào chẳng nằm trong vòng luân chuyển ấy. Ví như dòng chảy ấy cứ mãi êm đềm, bình thản thì còn nói làm gì... Đôi khi sự êm đềm của số phận lại làm con người quên mất chính mình, là cái gì... đang làm gì... trên những trang giấy của cuộc đời! Những ngày tháng tôị lỗi sẽ mãi mãi trôi qua như một thoái quen vô thức, đáng nguyền rủa nếu không có một ngày... Công lí đã lên tiếng, cuộc đời đã nổi sóng lớn để dìm chết kẻ bất lương và dội rửa cho một kiếp người đen bẩn.

             Bức thư này rồi sẽ đến với ai, hắn cũng không biết rằng mình đang viết cho ai nữa... Tự dưng hắn lại cảm thấy lo lắng cho cô bé, rồi sau khi hắn chết đi sẽ không ai có thể tìm thấy cô bé ở chốn hoang vu này, cô bé sẽ ra sao giữa bao nhiêu nguy hiểm thế này? Nghĩ vậy hắn lại thêm căm thù chính mình. Cơ thể hắn bắt đầu run lên, hai hàm răng đánh vào nhau, âm thanh của cái lạnh tê người. Cô bé vừa cởi chiếc áo của mình đắp cho hắn. Hắn vẫn không sao lí giải nỗi, vì sao cô bé không bỏ chạy thật nhanh khi hắn đã kiệt sức, hắn sẽ không thể nào giữ chân cô bé được nữa, vậy mà em đã nhận lời viết dùm cho kẻ khốn nạn ấy, chừng đó đã làm hắn phải biết ơn em. “Với kẻ một kẻ khốn nạn như thế đã quá đủ “ , hắn thầm nghĩ thế. Vậy mà giờ đây chiếc áo nhỏ bé đang quấn trên người làm cho cảm giác tội lỗi thấm vào tận xương tuỷ. Cuộc đời  tăm tối của hắn lẽ nào cũng con màu hồng cho những giây phút cuối cùng? Ánh sáng mặt trời từ ngoài kia bắn vào trong hang đá, soi vào mắt làm cho hắn chói loà. Hoá ra đã có lúc con quỷ dữ ấy dám nhìn rõ sự chói chang của mặt trời. Hắn cố bò ra khỏi hang để phơi mình dưới ánh sáng, để những tội lỗi hiện ra rõ hơn và vầng thái dương sẽ thiêu rụi tất cả mùi máu tanh, một cái chết dưới ánh mặt trời... Nhưng hắn không còn đử sức bò ra ngoài kia.

              Máu từ miệng trào ra, hơi thở hụt dần, hắn không còn đủ sức đọc tiếp nữa. Đôi mắt dần thiếp chặt như đang bị kéo bởi một sức mạnh vô hình, trong khoảnh khắc ấy hắn vẫn cố mở to hơn để nhìn khuôn mặt cô bé lần cuối .

- Cháu tên gì vậy, hắn nhìn đấng thiên thần mà thượng đế đã ban cho đời hắn với tất cả sự hiền hậu của một con người.

- Dạ Hướng Dương ạ! Giọng cô bé dễ thương, trong trẻo bắn vào tai hắn như một thứ ánh sáng thuần khiết mà rực rỡ đang vụt qua tim.

- Hướng Dương, Hướng... D...ương, hắn cố dùng chút hơi thở cuối cùng của đời mình để thốt tên cô bé, cái tên đẹp đẽ nhất giữa cuộc đời mà hắn từng nghe.

           Tim hắn ngừng đập, đôi mắt khép chặt đến hiền hậu như một sự ra đi đầy mãn nguyện. Nhắm mắt lại... và tất cả sẽ chỉ còn là bóng tối. Không! địa ngục không có nghĩa là con đường cùng mà số phận đã vắt ngang qua cuộc đời như người ta vẫn nghĩ, không có nghĩa là tối tăm và bất hạnh. Địa ngục cũng có lúc “ngập tràn ánh sáng” khi ai đó đã lầm lỗi bỏ phí một kiếp người, để rồi đến khi sắp từ giã cuộc đời... nhận ra thì đã không còn đường để quay về nữa. Đôi khi sống chưa phải đã là hạnh phúc, với một số người. Có cái chết sẽ dẫn dắt con người về với thế giới của hoa thơm và ánh sáng. Hắn đang đi về phía mặt trời, thế giới bên kia hạnh phúc và “ánh sáng ngập tràn”.

NGUYỄN LONG PHI
Học sinh lớp 11/3 Năm học 2006-2007

Các tin khác
Ký ức màu xanh 27/05/2009
"Dù năm dù tháng" - Hoàng Phủ Ngọc Tường 12/10/2008
"Tiếng Nghệ" của Nguyễn Bùi Vợi 11/10/2008
Bài thơ "Cây tam cúc" của Hoàng Cầm 11/10/2008
Lời bình bài thơ "Xa lắc mùa thu" 11/10/2008
Đề cử và ứng cử 50 câu thơ hay 11/10/2008
Truyện ngắn 1.120 chữ "Em sẽ gây tai nạn" của LÊ THANH HUỆ 29/12/2007
Vẫn mái tóc dài ấy - Đoản văn 09/12/2007
Quan điểm Nho gia trong tư tưởng Hồ Chí Minh về giáo dục 09/12/2007
Giới thiệu tập thơ "Miền nhớ" 17/11/2007
Dấu ấn không quên - Tùy bút 17/11/2007
Thơ - Tú Nhật 13/11/2007
Ngỡ ngàng màu phượng tím 13/11/2007
Trường thân yêu - Suy nghĩ 13/11/2007
Hành trình phương Nam - Ghi chép 13/11/2007
Tiếng nói Sinh viên - Phỏng vấn 13/11/2007
Sân trường ngày ấy 13/11/2007
Đối thoại với mình - Tùy bút 13/11/2007
Đoản văn: Học phí trả bằng... 13/11/2007
Chi bộ trong lòng giáo viên 13/11/2007
Sức trẻ vươn vai - Đoàn trường 10 năm trưởng thành 13/11/2007
Người trong cuộc - Công đoàn cơ sở THPT Lê Quý Đôn 13/11/2007
Nhà bác học, danh nhân văn hóa và Cuộc thi Tài trí mang tên Lê Quý Đôn 13/11/2007
Lời ngỏ... 07/11/2007
Trường THPT Lê Quý Đôn thành phố Tam Kỳ - Mười năm phát triển 05/11/2007
Open the calendar popup.
 
Đặc san Kỷ niệm 10 năm thành lập trường Minimize
Truyện ngắn "Hướng dương"
Cập nhật bởi: bgh_lvc - Vào ngày: 09/12/2007 12:25:49 SA - Số lượt xem: 15942

                                 HƯỚNG DƯƠNG

    Cháu ơi! viết nhanh dùm chú, rủ lòng thương kẻ tội đồ khốn kiếp này, chẳng muốn làm khó cháu đâu, chỉ sợ... chậm vài giây nữa sẽ không còn ai đọc cho cháu viết. Những dòng cuối cùng, phần rơi vãi của kẻ tội đồ chốn trần gian này.

        Gởi những ai đang tràn ngập trong ánh sáng công lý, tự do. Những ai là kẻ tội đồ đang rong ruổi ngoài vòng pháp luật trong con mắt mỉa mai của thượng đế. Những ai đang gặm nhấm tội lỗi trong tiếng bước chân chậm rãi của thời gian, ở nơi ngục tù tăm tối...     

        Đột nhiên trong tâm trí hắn vọng về một câu nói, câu nói mà hắn không rõ đã nghe từ vô tuyến hay học lõm ở đâu, thế mà lúc này lại ùa về:” Buồn ư! Anh định nói gì thế? Cuộc sống quanh tôi thật kì diệu, ánh sáng ngập tràn. Và tôi cảm thấy tràn đầy hạnh phúc.“

        Hắn đang nằm trong cái hang đá tối tăm với chút sức lực cuối cùng và ngoài kia là ánh sáng, là sự sống đang đâm chồi nẩy lộc, tất cả như muốn trêu chọc một sinh linh đang khao khát sống đến mãnh liệt mà nhịp thở cứ hụt hẫng, yếu dần theo cái cơ thể đang lạnh đi từng lúc. Thế mà trong sự đau đớn lẫn cái tâm trí đầy cảm giác tội lỗi, hắn vẫn cảm thấy cuộc sống đầy màu nhiệm: Hạnh phúc và ánh sáng.

         Cô bé ngồi bên đã quên dần đi sự sợ hãi, mà trông hắn bây giờ cũng chẳng đủ sức để làm cho đứa trẻ ấy phải sợ hãi. Cái cô bé đáng thương mà cách đấy bốn tiếng đồng hồ còn hạnh phúc trong vòng tay cha mẹ, đã bị hắn giật lấy, chỉa súng vào đầu và... hắn đã chạy thoát, cô bé được đưa đến đây. Cô bé đang ngồi nghe hắn đọc để chép lại. Chép như những bài chính tả nghe đọc trên lớp vậy... Chỉ có điều người đọc không phải là cô giáo hiền hậu mà là hắn, kẻ đã gây ra bao tội ác đáng bị nguyền rủa. Cô bé bảo với hắn rằng câu nói ấy, “cuộc sống quanh tôi thật kì diệu, ánh sáng ngập tràn”, là của ông ANDECXEN, hắn cũng ngớ ngẩn chẳng biết cái tên ngoại ấy là  người nào, chỉ mang máng hiểu ông ta là người viết truyện cổ tích cho nhân loại. “Chuyện cổ tích”, những kỉ niệm từ hồi xa lắc xa lơ. Cả thế giới cổ tích và cuộc đời tên cướp bịp bợm thật chẳng khác nào thiên đường và ác quỷ. Thế mà cũng lạ, con ác quỷ ấy bây giờ lại thích câu nói của AN, con người mà cô bé vừa bảo cho hắn, đã viết nên thứ ánh sáng cổ tích nhiệm màu.

          Chuyện kể về cuộc đời một con hổ,  chúa sơn lâm dũng mãnh, bạo tàn của chốn đại ngàn. Cuộc đời ngài với những bước chân sải dài trên đồng cỏ, những cú vồ mồi của tên sát thủ lão luyện với hàm nanh sắc nhọn sặc mùi máu tanh của bao sinh linh và của cả đồng loại. Rồi một vết nanh sâu ngay gáy, máu bắn tứ tung. Cái đôi chân một thời bất trị, rong rủi trên khắp các đồng cỏ giờ đã không còn đủ sức đứng vững, sau cuộc rượt đuổi sinh tử, ngài may mắn thoát khỏi nanh vuốt kẻ thù để tận hưởng những giây phút cuối cùng... Những tiếng gầm gừ khe khẽ dần khép lại một “thời oanh liệt”. Bao sinh linh nhìn ngài với con mắt đáng thương chứ không đáng sợ. Thượng đế vẫn thường hay rủ lòng thương để ban tặng cho kẻ tội đồ của mình những giây phút ngắn ngủi mà quý giá ấy.

           Xưa nay trong y học vẫn thường xảy ra những chuyện thế này: Một người “hôn mê” mấy chục năm, người nhà và xã hội chăm sóc tận tình, chu đáo. Nhưng mãi rồi người ta cũng nản lòng, cũng có lúc lơ đễnh, trong lúc thay quần áo lỡ tay làm anh ta té xuống giường, đầu đập mạnh vào nền nhà, còi cấp cứu réo lên đưa anh ta đi trong sự hốt hoảng của người thân. Thế mà đến bệnh viện, bác sĩ lại bảo anh ta đã qua thời kì hôn mê và sắp bình phục. Kể cũng có nhiều chuyện lạ, cuộc đời quả thực cũng có những lúc may mắn như thế! Bởi thượng đế không phải lúc nào cũng lạnh lùng nhìn con người lạc trong bóng tối, bệnh tật hay tội lỗi mà cũng có lúc người ban cho con người những ân huệ như thế. Một viên đạn đâm xuyên qua gan, máu chảy đỏ cả áo làm nổi lên làn da trắng dợt của một cơ thể đang tắt dần sự sống. Điều ấy tưởng chừng là giây phút hãi hùng nhất của đời người, cái giây phút hãi hùng không bỏ qua ai dù là tên cướp một thời ngang dọc như hắn. Vẫn tưởng hắn run rẩy, hắn không gào thét để tỏ ra uy lực thì cũng run rẩy như kẻ đớn hèn, nhưng không! Hắn hạnh phúc thế mới lạ kì chứ! Súng nổ dữ dội, cuộc đời sát thủ với bản năng súng đạn đã làm hắn quên rằng phải giật mình hay sợ hãi thứ âm thanh ấy. Bởi hắn đã từng bắn vỡ óc bao nhiêu người rồi, thế mà cái lần đầu tiên ấy và cuối cùng ấy cũng không loại trừ hắn. Hắn cướp nhà băng, cảnh sát rượt đuổi và thế là chạy, chỉ còn nghe một tiếng nổ vọng lại sau lưng và chỉ sau vài giây máu đã ướt đỏ áo hắn. Viên đạn trúng ngay vào gan, lá gan to khoẻ ban cho hắn khả năng dã thú bất trị của tên cướp, thế là thủng một lỗ. Mạch máu bị tổn thương mà máu lại lưu thông qua tim. “Con tim”! nơi cất giấu bao nhiêu kí ức của đời hắn từ lâu đã bị phủ lên bởi màu máu của kẻ thù, màu giàu sang của những đồng tiền kếch xù sau mỗi phi vụ. Giờ đây lại bị viên đạn ấy đâm thủng và những kí ức xa xưa cũng nhân dịp ấy ùa về. Hắn đang nhắn nhủ lại những lời cuối cho cuộc đời, hắn cũng không hiểu tại sao lúc này hắn lại nhìn nhận cuộc đời sâu sắc đến vậy, hắn cũng không còn nhớ ở cái tuổi bốn mươi đây là lần thứ bao nhiêu trong số những lần ít ỏi hắn đã thả hồn để cảm nhận về cuộc đời, dù biết rằng đây là lần cuối cùng hắn được ngẫm sự đời.

             Hắn đọc, giọng nói của hắn cũng yếu dần theo luồn hơi thở cứ hụt hẫng. Sống gần nửa cuộc đời và đang ở cái ranh giới từ giã cuộc đời, sớm hơn hắn vẫn tưởng. Bây giờ hắn nhận ra mình như một kẻ bệnh hoạn đáng nguyền rủa, sự bệnh hoạn di căn trên từng tế bào. Đôi mắt của hắn thiếp dần và bắt đầu lờ mờ, thế nhưng hắn vẫn cố mà mở to để nhìn cuộc đời lần cuối. Hắn bắt gặp vẻ thơ ngây trên khuôn mặt cô bé, có lẽ từ thời cha sinh mẹ đẻ cho đến bây giờ con tim hắn mới biết rung động trước vẻ đẹp ngây ngô, thơ dại của trẻ nhỏ. Có lẽ vì loài quỷ vẫn sống trong bóng đêm, có bao giờ phơi mình duới ánh mặt trời để mà rung động trước vẻ đẹp thiên thần của trẻ thơ. Hắn nhận ra trên gò má cô bé hàng nước mắt lúc nãy vẫn chưa khô, hắn chợt nhớ vẻ sợ hãi đến tái nhợt của cô bé lúc giật khỏi tay bố mẹ và chỉa súng vào đầu em. Động tác bắt con tin mà hắn cũng không nhớ mình từng làm bao nhiêu lần trong cuộc đời cướp bóc tội lỗi, thế mà giờ nhớ lại hắn cảm thấy ngủi lòng, cảm giác ngủi lòng nghĩ cũng tức cười với hắn, từ khi biết cầm súng đời hắn đã như con dã thú chỉ biết cắn người khác, chỉ biết làm đổ máu chứ có bao giờ ngủi lòng với ai. Tức cười... tức cười đến rơi cả nước mắt. Mà hắn đang khóc sao? hắn cũng đã quên rằng mình còn biết khóc, nước mắt của kẻ máu lạnh, dã man. Nước mắt đớn hèn, mà không! nước mắt hạnh phúc đến run rẩy của kẻ tội đồ. Hắn nhận ra cô bé đang nhìn chằm vào mặt hắn, đôi mắt long lanh... như đựng cả một bầu trời  trong vắt, ở đấy có cả một chân trời sự sống với hoa thơm và ong bướm. “Chao ôi!” hắn chưa bao giờ thấy cuộc đời đẹp đến vậy. Hắn tìm thấy bóng dáng tuổi thơ trong đôi mắt ấy, từ đâu đó vọng về trong tim hắn tiếng cười trẻ thơ, tiếng cha mẹ ấm áp, trong kí ức của mình hắn cũng đã từng có những ngày như thế. Ngày xưa hắn yêu cha vô cùng, người đàn ông luôn yêu chiều, dỗ dành và biến mọi ước mơ của hắn thành hiện thực. Tất cả sẽ là màu hồng nếu không có một ngày cảnh sát ập đến, tìm thấy ma tuý trong nhà hắn, cha hắn ra đi từ đấy... vài ngày sau một người đàn ông đến dẫn mẹ hắn đi, và đời hắn mãi đã khốn nạn đến thế này. Cảm giác hạnh phúc từ trong quá khứ hiện về ngọt ngào mà đầy ắp dư vị đắng cay. Hắn nhận ra mình cô đơn giữa cuộc đời, một cuộc đời tội lỗi đã không cho hắn lấy một đấng tri kỉ, một cuộc đời đầy máu tanh và vô vị. Giá như hắn có một gia đình, giá như đời hắn có một người phụ nữ để yêu... có lẽ hắn đã không bao giờ cầm súng, sẽ vứt bỏ những đồng tiền thối nát để có được niềm hạnh phúc ấy... Chỉ một mái nhà tranh, một thửa ruộng, rồi sớm sớm, chiều chiều những bữa rau canh đạm bạc. Những đêm trăng vợ chồng bên nhau cùng ngắm hoa, thổi sáo. Chao ôi, cuộc sống giản dị mà hằng ngày hắn vẫn nhổ nước bọt vào sự nghèo hèn ấy, giờ sao lại choáng ngợp màu hồng đến vậy. Thế là cho đến lúc sắp tắt thở đời hắn vẫn vô nghĩa,  hắn không cam tâm... Nhìn cô bé hắn bắt gặp niềm hạnh phúc ở đó... đôi mắt và cả những dòng chữ. Nét chữ của cô bé tròn trịa như là cuộc đời hạnh phúc của bao sinh linh, như nụ cười dễ thương của bao bé thơ, ở nơi ấy dường như có một thế giới của tiếng cười, lẫn màu sắc thơ ngây, thánh thiện, là nơi không có tiếng súng và mùi máu tươi ghê rợm. Nét chữ  cô bé đang ghi lại những dòng cuối cho một cuộc đời thối nát. Chỉ nghĩ như vậy hắn đã tái nhợt da. Vì sợ? mà vì hổ thẹn thì đúng hơn, cảm giác hổ thẹn của kẻ tội đồ trên từng khúc thịt và cả con tim. Bây giờ hắn lại ao ước được làm cha, tự dưng hắn thấy ghen tị với cha mẹ cô bé và tất cả những người cha, người mẹ trên thế gian này... Giá như hắn có một đứa con gái thì đời hắn đâu đến nỗi...

            Hạnh phúc đến, bất ngờ mà cũng ngắn ngủi. Cuộc đời như một dòng sông chảy dài từ mạch nguồn, đổ vào biển lớn rồi... về mãi cuối chân trời, dòng sông nào chẳng nằm trong vòng luân chuyển ấy. Ví như dòng chảy ấy cứ mãi êm đềm, bình thản thì còn nói làm gì... Đôi khi sự êm đềm của số phận lại làm con người quên mất chính mình, là cái gì... đang làm gì... trên những trang giấy của cuộc đời! Những ngày tháng tôị lỗi sẽ mãi mãi trôi qua như một thoái quen vô thức, đáng nguyền rủa nếu không có một ngày... Công lí đã lên tiếng, cuộc đời đã nổi sóng lớn để dìm chết kẻ bất lương và dội rửa cho một kiếp người đen bẩn.

             Bức thư này rồi sẽ đến với ai, hắn cũng không biết rằng mình đang viết cho ai nữa... Tự dưng hắn lại cảm thấy lo lắng cho cô bé, rồi sau khi hắn chết đi sẽ không ai có thể tìm thấy cô bé ở chốn hoang vu này, cô bé sẽ ra sao giữa bao nhiêu nguy hiểm thế này? Nghĩ vậy hắn lại thêm căm thù chính mình. Cơ thể hắn bắt đầu run lên, hai hàm răng đánh vào nhau, âm thanh của cái lạnh tê người. Cô bé vừa cởi chiếc áo của mình đắp cho hắn. Hắn vẫn không sao lí giải nỗi, vì sao cô bé không bỏ chạy thật nhanh khi hắn đã kiệt sức, hắn sẽ không thể nào giữ chân cô bé được nữa, vậy mà em đã nhận lời viết dùm cho kẻ khốn nạn ấy, chừng đó đã làm hắn phải biết ơn em. “Với kẻ một kẻ khốn nạn như thế đã quá đủ “ , hắn thầm nghĩ thế. Vậy mà giờ đây chiếc áo nhỏ bé đang quấn trên người làm cho cảm giác tội lỗi thấm vào tận xương tuỷ. Cuộc đời  tăm tối của hắn lẽ nào cũng con màu hồng cho những giây phút cuối cùng? Ánh sáng mặt trời từ ngoài kia bắn vào trong hang đá, soi vào mắt làm cho hắn chói loà. Hoá ra đã có lúc con quỷ dữ ấy dám nhìn rõ sự chói chang của mặt trời. Hắn cố bò ra khỏi hang để phơi mình dưới ánh sáng, để những tội lỗi hiện ra rõ hơn và vầng thái dương sẽ thiêu rụi tất cả mùi máu tanh, một cái chết dưới ánh mặt trời... Nhưng hắn không còn đử sức bò ra ngoài kia.

              Máu từ miệng trào ra, hơi thở hụt dần, hắn không còn đủ sức đọc tiếp nữa. Đôi mắt dần thiếp chặt như đang bị kéo bởi một sức mạnh vô hình, trong khoảnh khắc ấy hắn vẫn cố mở to hơn để nhìn khuôn mặt cô bé lần cuối .

- Cháu tên gì vậy, hắn nhìn đấng thiên thần mà thượng đế đã ban cho đời hắn với tất cả sự hiền hậu của một con người.

- Dạ Hướng Dương ạ! Giọng cô bé dễ thương, trong trẻo bắn vào tai hắn như một thứ ánh sáng thuần khiết mà rực rỡ đang vụt qua tim.

- Hướng Dương, Hướng... D...ương, hắn cố dùng chút hơi thở cuối cùng của đời mình để thốt tên cô bé, cái tên đẹp đẽ nhất giữa cuộc đời mà hắn từng nghe.

           Tim hắn ngừng đập, đôi mắt khép chặt đến hiền hậu như một sự ra đi đầy mãn nguyện. Nhắm mắt lại... và tất cả sẽ chỉ còn là bóng tối. Không! địa ngục không có nghĩa là con đường cùng mà số phận đã vắt ngang qua cuộc đời như người ta vẫn nghĩ, không có nghĩa là tối tăm và bất hạnh. Địa ngục cũng có lúc “ngập tràn ánh sáng” khi ai đó đã lầm lỗi bỏ phí một kiếp người, để rồi đến khi sắp từ giã cuộc đời... nhận ra thì đã không còn đường để quay về nữa. Đôi khi sống chưa phải đã là hạnh phúc, với một số người. Có cái chết sẽ dẫn dắt con người về với thế giới của hoa thơm và ánh sáng. Hắn đang đi về phía mặt trời, thế giới bên kia hạnh phúc và “ánh sáng ngập tràn”.

NGUYỄN LONG PHI
Học sinh lớp 11/3 Năm học 2006-2007

Các tin khác
Ký ức màu xanh 27/05/2009
"Dù năm dù tháng" - Hoàng Phủ Ngọc Tường 12/10/2008
"Tiếng Nghệ" của Nguyễn Bùi Vợi 11/10/2008
Bài thơ "Cây tam cúc" của Hoàng Cầm 11/10/2008
Lời bình bài thơ "Xa lắc mùa thu" 11/10/2008
Đề cử và ứng cử 50 câu thơ hay 11/10/2008
Truyện ngắn 1.120 chữ "Em sẽ gây tai nạn" của LÊ THANH HUỆ 29/12/2007
Vẫn mái tóc dài ấy - Đoản văn 09/12/2007
Quan điểm Nho gia trong tư tưởng Hồ Chí Minh về giáo dục 09/12/2007
Giới thiệu tập thơ "Miền nhớ" 17/11/2007
Dấu ấn không quên - Tùy bút 17/11/2007
Thơ - Tú Nhật 13/11/2007
Ngỡ ngàng màu phượng tím 13/11/2007
Trường thân yêu - Suy nghĩ 13/11/2007
Hành trình phương Nam - Ghi chép 13/11/2007
Tiếng nói Sinh viên - Phỏng vấn 13/11/2007
Sân trường ngày ấy 13/11/2007
Đối thoại với mình - Tùy bút 13/11/2007
Đoản văn: Học phí trả bằng... 13/11/2007
Chi bộ trong lòng giáo viên 13/11/2007
Sức trẻ vươn vai - Đoàn trường 10 năm trưởng thành 13/11/2007
Người trong cuộc - Công đoàn cơ sở THPT Lê Quý Đôn 13/11/2007
Nhà bác học, danh nhân văn hóa và Cuộc thi Tài trí mang tên Lê Quý Đôn 13/11/2007
Lời ngỏ... 07/11/2007
Trường THPT Lê Quý Đôn thành phố Tam Kỳ - Mười năm phát triển 05/11/2007
Open the calendar popup.
 
Đặc san Kỷ niệm 20 năm thành lập trường Minimize
Truyện ngắn "Hướng dương"
Cập nhật bởi: bgh_lvc - Vào ngày: 09/12/2007 12:25:49 SA - Số lượt xem: 15943

                                 HƯỚNG DƯƠNG

    Cháu ơi! viết nhanh dùm chú, rủ lòng thương kẻ tội đồ khốn kiếp này, chẳng muốn làm khó cháu đâu, chỉ sợ... chậm vài giây nữa sẽ không còn ai đọc cho cháu viết. Những dòng cuối cùng, phần rơi vãi của kẻ tội đồ chốn trần gian này.

        Gởi những ai đang tràn ngập trong ánh sáng công lý, tự do. Những ai là kẻ tội đồ đang rong ruổi ngoài vòng pháp luật trong con mắt mỉa mai của thượng đế. Những ai đang gặm nhấm tội lỗi trong tiếng bước chân chậm rãi của thời gian, ở nơi ngục tù tăm tối...     

        Đột nhiên trong tâm trí hắn vọng về một câu nói, câu nói mà hắn không rõ đã nghe từ vô tuyến hay học lõm ở đâu, thế mà lúc này lại ùa về:” Buồn ư! Anh định nói gì thế? Cuộc sống quanh tôi thật kì diệu, ánh sáng ngập tràn. Và tôi cảm thấy tràn đầy hạnh phúc.“

        Hắn đang nằm trong cái hang đá tối tăm với chút sức lực cuối cùng và ngoài kia là ánh sáng, là sự sống đang đâm chồi nẩy lộc, tất cả như muốn trêu chọc một sinh linh đang khao khát sống đến mãnh liệt mà nhịp thở cứ hụt hẫng, yếu dần theo cái cơ thể đang lạnh đi từng lúc. Thế mà trong sự đau đớn lẫn cái tâm trí đầy cảm giác tội lỗi, hắn vẫn cảm thấy cuộc sống đầy màu nhiệm: Hạnh phúc và ánh sáng.

         Cô bé ngồi bên đã quên dần đi sự sợ hãi, mà trông hắn bây giờ cũng chẳng đủ sức để làm cho đứa trẻ ấy phải sợ hãi. Cái cô bé đáng thương mà cách đấy bốn tiếng đồng hồ còn hạnh phúc trong vòng tay cha mẹ, đã bị hắn giật lấy, chỉa súng vào đầu và... hắn đã chạy thoát, cô bé được đưa đến đây. Cô bé đang ngồi nghe hắn đọc để chép lại. Chép như những bài chính tả nghe đọc trên lớp vậy... Chỉ có điều người đọc không phải là cô giáo hiền hậu mà là hắn, kẻ đã gây ra bao tội ác đáng bị nguyền rủa. Cô bé bảo với hắn rằng câu nói ấy, “cuộc sống quanh tôi thật kì diệu, ánh sáng ngập tràn”, là của ông ANDECXEN, hắn cũng ngớ ngẩn chẳng biết cái tên ngoại ấy là  người nào, chỉ mang máng hiểu ông ta là người viết truyện cổ tích cho nhân loại. “Chuyện cổ tích”, những kỉ niệm từ hồi xa lắc xa lơ. Cả thế giới cổ tích và cuộc đời tên cướp bịp bợm thật chẳng khác nào thiên đường và ác quỷ. Thế mà cũng lạ, con ác quỷ ấy bây giờ lại thích câu nói của AN, con người mà cô bé vừa bảo cho hắn, đã viết nên thứ ánh sáng cổ tích nhiệm màu.

          Chuyện kể về cuộc đời một con hổ,  chúa sơn lâm dũng mãnh, bạo tàn của chốn đại ngàn. Cuộc đời ngài với những bước chân sải dài trên đồng cỏ, những cú vồ mồi của tên sát thủ lão luyện với hàm nanh sắc nhọn sặc mùi máu tanh của bao sinh linh và của cả đồng loại. Rồi một vết nanh sâu ngay gáy, máu bắn tứ tung. Cái đôi chân một thời bất trị, rong rủi trên khắp các đồng cỏ giờ đã không còn đủ sức đứng vững, sau cuộc rượt đuổi sinh tử, ngài may mắn thoát khỏi nanh vuốt kẻ thù để tận hưởng những giây phút cuối cùng... Những tiếng gầm gừ khe khẽ dần khép lại một “thời oanh liệt”. Bao sinh linh nhìn ngài với con mắt đáng thương chứ không đáng sợ. Thượng đế vẫn thường hay rủ lòng thương để ban tặng cho kẻ tội đồ của mình những giây phút ngắn ngủi mà quý giá ấy.

           Xưa nay trong y học vẫn thường xảy ra những chuyện thế này: Một người “hôn mê” mấy chục năm, người nhà và xã hội chăm sóc tận tình, chu đáo. Nhưng mãi rồi người ta cũng nản lòng, cũng có lúc lơ đễnh, trong lúc thay quần áo lỡ tay làm anh ta té xuống giường, đầu đập mạnh vào nền nhà, còi cấp cứu réo lên đưa anh ta đi trong sự hốt hoảng của người thân. Thế mà đến bệnh viện, bác sĩ lại bảo anh ta đã qua thời kì hôn mê và sắp bình phục. Kể cũng có nhiều chuyện lạ, cuộc đời quả thực cũng có những lúc may mắn như thế! Bởi thượng đế không phải lúc nào cũng lạnh lùng nhìn con người lạc trong bóng tối, bệnh tật hay tội lỗi mà cũng có lúc người ban cho con người những ân huệ như thế. Một viên đạn đâm xuyên qua gan, máu chảy đỏ cả áo làm nổi lên làn da trắng dợt của một cơ thể đang tắt dần sự sống. Điều ấy tưởng chừng là giây phút hãi hùng nhất của đời người, cái giây phút hãi hùng không bỏ qua ai dù là tên cướp một thời ngang dọc như hắn. Vẫn tưởng hắn run rẩy, hắn không gào thét để tỏ ra uy lực thì cũng run rẩy như kẻ đớn hèn, nhưng không! Hắn hạnh phúc thế mới lạ kì chứ! Súng nổ dữ dội, cuộc đời sát thủ với bản năng súng đạn đã làm hắn quên rằng phải giật mình hay sợ hãi thứ âm thanh ấy. Bởi hắn đã từng bắn vỡ óc bao nhiêu người rồi, thế mà cái lần đầu tiên ấy và cuối cùng ấy cũng không loại trừ hắn. Hắn cướp nhà băng, cảnh sát rượt đuổi và thế là chạy, chỉ còn nghe một tiếng nổ vọng lại sau lưng và chỉ sau vài giây máu đã ướt đỏ áo hắn. Viên đạn trúng ngay vào gan, lá gan to khoẻ ban cho hắn khả năng dã thú bất trị của tên cướp, thế là thủng một lỗ. Mạch máu bị tổn thương mà máu lại lưu thông qua tim. “Con tim”! nơi cất giấu bao nhiêu kí ức của đời hắn từ lâu đã bị phủ lên bởi màu máu của kẻ thù, màu giàu sang của những đồng tiền kếch xù sau mỗi phi vụ. Giờ đây lại bị viên đạn ấy đâm thủng và những kí ức xa xưa cũng nhân dịp ấy ùa về. Hắn đang nhắn nhủ lại những lời cuối cho cuộc đời, hắn cũng không hiểu tại sao lúc này hắn lại nhìn nhận cuộc đời sâu sắc đến vậy, hắn cũng không còn nhớ ở cái tuổi bốn mươi đây là lần thứ bao nhiêu trong số những lần ít ỏi hắn đã thả hồn để cảm nhận về cuộc đời, dù biết rằng đây là lần cuối cùng hắn được ngẫm sự đời.

             Hắn đọc, giọng nói của hắn cũng yếu dần theo luồn hơi thở cứ hụt hẫng. Sống gần nửa cuộc đời và đang ở cái ranh giới từ giã cuộc đời, sớm hơn hắn vẫn tưởng. Bây giờ hắn nhận ra mình như một kẻ bệnh hoạn đáng nguyền rủa, sự bệnh hoạn di căn trên từng tế bào. Đôi mắt của hắn thiếp dần và bắt đầu lờ mờ, thế nhưng hắn vẫn cố mà mở to để nhìn cuộc đời lần cuối. Hắn bắt gặp vẻ thơ ngây trên khuôn mặt cô bé, có lẽ từ thời cha sinh mẹ đẻ cho đến bây giờ con tim hắn mới biết rung động trước vẻ đẹp ngây ngô, thơ dại của trẻ nhỏ. Có lẽ vì loài quỷ vẫn sống trong bóng đêm, có bao giờ phơi mình duới ánh mặt trời để mà rung động trước vẻ đẹp thiên thần của trẻ thơ. Hắn nhận ra trên gò má cô bé hàng nước mắt lúc nãy vẫn chưa khô, hắn chợt nhớ vẻ sợ hãi đến tái nhợt của cô bé lúc giật khỏi tay bố mẹ và chỉa súng vào đầu em. Động tác bắt con tin mà hắn cũng không nhớ mình từng làm bao nhiêu lần trong cuộc đời cướp bóc tội lỗi, thế mà giờ nhớ lại hắn cảm thấy ngủi lòng, cảm giác ngủi lòng nghĩ cũng tức cười với hắn, từ khi biết cầm súng đời hắn đã như con dã thú chỉ biết cắn người khác, chỉ biết làm đổ máu chứ có bao giờ ngủi lòng với ai. Tức cười... tức cười đến rơi cả nước mắt. Mà hắn đang khóc sao? hắn cũng đã quên rằng mình còn biết khóc, nước mắt của kẻ máu lạnh, dã man. Nước mắt đớn hèn, mà không! nước mắt hạnh phúc đến run rẩy của kẻ tội đồ. Hắn nhận ra cô bé đang nhìn chằm vào mặt hắn, đôi mắt long lanh... như đựng cả một bầu trời  trong vắt, ở đấy có cả một chân trời sự sống với hoa thơm và ong bướm. “Chao ôi!” hắn chưa bao giờ thấy cuộc đời đẹp đến vậy. Hắn tìm thấy bóng dáng tuổi thơ trong đôi mắt ấy, từ đâu đó vọng về trong tim hắn tiếng cười trẻ thơ, tiếng cha mẹ ấm áp, trong kí ức của mình hắn cũng đã từng có những ngày như thế. Ngày xưa hắn yêu cha vô cùng, người đàn ông luôn yêu chiều, dỗ dành và biến mọi ước mơ của hắn thành hiện thực. Tất cả sẽ là màu hồng nếu không có một ngày cảnh sát ập đến, tìm thấy ma tuý trong nhà hắn, cha hắn ra đi từ đấy... vài ngày sau một người đàn ông đến dẫn mẹ hắn đi, và đời hắn mãi đã khốn nạn đến thế này. Cảm giác hạnh phúc từ trong quá khứ hiện về ngọt ngào mà đầy ắp dư vị đắng cay. Hắn nhận ra mình cô đơn giữa cuộc đời, một cuộc đời tội lỗi đã không cho hắn lấy một đấng tri kỉ, một cuộc đời đầy máu tanh và vô vị. Giá như hắn có một gia đình, giá như đời hắn có một người phụ nữ để yêu... có lẽ hắn đã không bao giờ cầm súng, sẽ vứt bỏ những đồng tiền thối nát để có được niềm hạnh phúc ấy... Chỉ một mái nhà tranh, một thửa ruộng, rồi sớm sớm, chiều chiều những bữa rau canh đạm bạc. Những đêm trăng vợ chồng bên nhau cùng ngắm hoa, thổi sáo. Chao ôi, cuộc sống giản dị mà hằng ngày hắn vẫn nhổ nước bọt vào sự nghèo hèn ấy, giờ sao lại choáng ngợp màu hồng đến vậy. Thế là cho đến lúc sắp tắt thở đời hắn vẫn vô nghĩa,  hắn không cam tâm... Nhìn cô bé hắn bắt gặp niềm hạnh phúc ở đó... đôi mắt và cả những dòng chữ. Nét chữ của cô bé tròn trịa như là cuộc đời hạnh phúc của bao sinh linh, như nụ cười dễ thương của bao bé thơ, ở nơi ấy dường như có một thế giới của tiếng cười, lẫn màu sắc thơ ngây, thánh thiện, là nơi không có tiếng súng và mùi máu tươi ghê rợm. Nét chữ  cô bé đang ghi lại những dòng cuối cho một cuộc đời thối nát. Chỉ nghĩ như vậy hắn đã tái nhợt da. Vì sợ? mà vì hổ thẹn thì đúng hơn, cảm giác hổ thẹn của kẻ tội đồ trên từng khúc thịt và cả con tim. Bây giờ hắn lại ao ước được làm cha, tự dưng hắn thấy ghen tị với cha mẹ cô bé và tất cả những người cha, người mẹ trên thế gian này... Giá như hắn có một đứa con gái thì đời hắn đâu đến nỗi...

            Hạnh phúc đến, bất ngờ mà cũng ngắn ngủi. Cuộc đời như một dòng sông chảy dài từ mạch nguồn, đổ vào biển lớn rồi... về mãi cuối chân trời, dòng sông nào chẳng nằm trong vòng luân chuyển ấy. Ví như dòng chảy ấy cứ mãi êm đềm, bình thản thì còn nói làm gì... Đôi khi sự êm đềm của số phận lại làm con người quên mất chính mình, là cái gì... đang làm gì... trên những trang giấy của cuộc đời! Những ngày tháng tôị lỗi sẽ mãi mãi trôi qua như một thoái quen vô thức, đáng nguyền rủa nếu không có một ngày... Công lí đã lên tiếng, cuộc đời đã nổi sóng lớn để dìm chết kẻ bất lương và dội rửa cho một kiếp người đen bẩn.

             Bức thư này rồi sẽ đến với ai, hắn cũng không biết rằng mình đang viết cho ai nữa... Tự dưng hắn lại cảm thấy lo lắng cho cô bé, rồi sau khi hắn chết đi sẽ không ai có thể tìm thấy cô bé ở chốn hoang vu này, cô bé sẽ ra sao giữa bao nhiêu nguy hiểm thế này? Nghĩ vậy hắn lại thêm căm thù chính mình. Cơ thể hắn bắt đầu run lên, hai hàm răng đánh vào nhau, âm thanh của cái lạnh tê người. Cô bé vừa cởi chiếc áo của mình đắp cho hắn. Hắn vẫn không sao lí giải nỗi, vì sao cô bé không bỏ chạy thật nhanh khi hắn đã kiệt sức, hắn sẽ không thể nào giữ chân cô bé được nữa, vậy mà em đã nhận lời viết dùm cho kẻ khốn nạn ấy, chừng đó đã làm hắn phải biết ơn em. “Với kẻ một kẻ khốn nạn như thế đã quá đủ “ , hắn thầm nghĩ thế. Vậy mà giờ đây chiếc áo nhỏ bé đang quấn trên người làm cho cảm giác tội lỗi thấm vào tận xương tuỷ. Cuộc đời  tăm tối của hắn lẽ nào cũng con màu hồng cho những giây phút cuối cùng? Ánh sáng mặt trời từ ngoài kia bắn vào trong hang đá, soi vào mắt làm cho hắn chói loà. Hoá ra đã có lúc con quỷ dữ ấy dám nhìn rõ sự chói chang của mặt trời. Hắn cố bò ra khỏi hang để phơi mình dưới ánh sáng, để những tội lỗi hiện ra rõ hơn và vầng thái dương sẽ thiêu rụi tất cả mùi máu tanh, một cái chết dưới ánh mặt trời... Nhưng hắn không còn đử sức bò ra ngoài kia.

              Máu từ miệng trào ra, hơi thở hụt dần, hắn không còn đủ sức đọc tiếp nữa. Đôi mắt dần thiếp chặt như đang bị kéo bởi một sức mạnh vô hình, trong khoảnh khắc ấy hắn vẫn cố mở to hơn để nhìn khuôn mặt cô bé lần cuối .

- Cháu tên gì vậy, hắn nhìn đấng thiên thần mà thượng đế đã ban cho đời hắn với tất cả sự hiền hậu của một con người.

- Dạ Hướng Dương ạ! Giọng cô bé dễ thương, trong trẻo bắn vào tai hắn như một thứ ánh sáng thuần khiết mà rực rỡ đang vụt qua tim.

- Hướng Dương, Hướng... D...ương, hắn cố dùng chút hơi thở cuối cùng của đời mình để thốt tên cô bé, cái tên đẹp đẽ nhất giữa cuộc đời mà hắn từng nghe.

           Tim hắn ngừng đập, đôi mắt khép chặt đến hiền hậu như một sự ra đi đầy mãn nguyện. Nhắm mắt lại... và tất cả sẽ chỉ còn là bóng tối. Không! địa ngục không có nghĩa là con đường cùng mà số phận đã vắt ngang qua cuộc đời như người ta vẫn nghĩ, không có nghĩa là tối tăm và bất hạnh. Địa ngục cũng có lúc “ngập tràn ánh sáng” khi ai đó đã lầm lỗi bỏ phí một kiếp người, để rồi đến khi sắp từ giã cuộc đời... nhận ra thì đã không còn đường để quay về nữa. Đôi khi sống chưa phải đã là hạnh phúc, với một số người. Có cái chết sẽ dẫn dắt con người về với thế giới của hoa thơm và ánh sáng. Hắn đang đi về phía mặt trời, thế giới bên kia hạnh phúc và “ánh sáng ngập tràn”.

NGUYỄN LONG PHI
Học sinh lớp 11/3 Năm học 2006-2007

Các tin khác
Ký ức màu xanh 27/05/2009
"Dù năm dù tháng" - Hoàng Phủ Ngọc Tường 12/10/2008
"Tiếng Nghệ" của Nguyễn Bùi Vợi 11/10/2008
Bài thơ "Cây tam cúc" của Hoàng Cầm 11/10/2008
Lời bình bài thơ "Xa lắc mùa thu" 11/10/2008
Đề cử và ứng cử 50 câu thơ hay 11/10/2008
Truyện ngắn 1.120 chữ "Em sẽ gây tai nạn" của LÊ THANH HUỆ 29/12/2007
Vẫn mái tóc dài ấy - Đoản văn 09/12/2007
Quan điểm Nho gia trong tư tưởng Hồ Chí Minh về giáo dục 09/12/2007
Giới thiệu tập thơ "Miền nhớ" 17/11/2007
Dấu ấn không quên - Tùy bút 17/11/2007
Thơ - Tú Nhật 13/11/2007
Ngỡ ngàng màu phượng tím 13/11/2007
Trường thân yêu - Suy nghĩ 13/11/2007
Hành trình phương Nam - Ghi chép 13/11/2007
Tiếng nói Sinh viên - Phỏng vấn 13/11/2007
Sân trường ngày ấy 13/11/2007
Đối thoại với mình - Tùy bút 13/11/2007
Đoản văn: Học phí trả bằng... 13/11/2007
Chi bộ trong lòng giáo viên 13/11/2007
Open the calendar popup.
 
GVCN và HS lớp 12 từ năm 2000 đến 2010 Minimize
Truyện ngắn "Hướng dương"
Cập nhật bởi: bgh_lvc - Vào ngày: 09/12/2007 12:25:49 SA - Số lượt xem: 15944

                                 HƯỚNG DƯƠNG

    Cháu ơi! viết nhanh dùm chú, rủ lòng thương kẻ tội đồ khốn kiếp này, chẳng muốn làm khó cháu đâu, chỉ sợ... chậm vài giây nữa sẽ không còn ai đọc cho cháu viết. Những dòng cuối cùng, phần rơi vãi của kẻ tội đồ chốn trần gian này.

        Gởi những ai đang tràn ngập trong ánh sáng công lý, tự do. Những ai là kẻ tội đồ đang rong ruổi ngoài vòng pháp luật trong con mắt mỉa mai của thượng đế. Những ai đang gặm nhấm tội lỗi trong tiếng bước chân chậm rãi của thời gian, ở nơi ngục tù tăm tối...     

        Đột nhiên trong tâm trí hắn vọng về một câu nói, câu nói mà hắn không rõ đã nghe từ vô tuyến hay học lõm ở đâu, thế mà lúc này lại ùa về:” Buồn ư! Anh định nói gì thế? Cuộc sống quanh tôi thật kì diệu, ánh sáng ngập tràn. Và tôi cảm thấy tràn đầy hạnh phúc.“

        Hắn đang nằm trong cái hang đá tối tăm với chút sức lực cuối cùng và ngoài kia là ánh sáng, là sự sống đang đâm chồi nẩy lộc, tất cả như muốn trêu chọc một sinh linh đang khao khát sống đến mãnh liệt mà nhịp thở cứ hụt hẫng, yếu dần theo cái cơ thể đang lạnh đi từng lúc. Thế mà trong sự đau đớn lẫn cái tâm trí đầy cảm giác tội lỗi, hắn vẫn cảm thấy cuộc sống đầy màu nhiệm: Hạnh phúc và ánh sáng.

         Cô bé ngồi bên đã quên dần đi sự sợ hãi, mà trông hắn bây giờ cũng chẳng đủ sức để làm cho đứa trẻ ấy phải sợ hãi. Cái cô bé đáng thương mà cách đấy bốn tiếng đồng hồ còn hạnh phúc trong vòng tay cha mẹ, đã bị hắn giật lấy, chỉa súng vào đầu và... hắn đã chạy thoát, cô bé được đưa đến đây. Cô bé đang ngồi nghe hắn đọc để chép lại. Chép như những bài chính tả nghe đọc trên lớp vậy... Chỉ có điều người đọc không phải là cô giáo hiền hậu mà là hắn, kẻ đã gây ra bao tội ác đáng bị nguyền rủa. Cô bé bảo với hắn rằng câu nói ấy, “cuộc sống quanh tôi thật kì diệu, ánh sáng ngập tràn”, là của ông ANDECXEN, hắn cũng ngớ ngẩn chẳng biết cái tên ngoại ấy là  người nào, chỉ mang máng hiểu ông ta là người viết truyện cổ tích cho nhân loại. “Chuyện cổ tích”, những kỉ niệm từ hồi xa lắc xa lơ. Cả thế giới cổ tích và cuộc đời tên cướp bịp bợm thật chẳng khác nào thiên đường và ác quỷ. Thế mà cũng lạ, con ác quỷ ấy bây giờ lại thích câu nói của AN, con người mà cô bé vừa bảo cho hắn, đã viết nên thứ ánh sáng cổ tích nhiệm màu.

          Chuyện kể về cuộc đời một con hổ,  chúa sơn lâm dũng mãnh, bạo tàn của chốn đại ngàn. Cuộc đời ngài với những bước chân sải dài trên đồng cỏ, những cú vồ mồi của tên sát thủ lão luyện với hàm nanh sắc nhọn sặc mùi máu tanh của bao sinh linh và của cả đồng loại. Rồi một vết nanh sâu ngay gáy, máu bắn tứ tung. Cái đôi chân một thời bất trị, rong rủi trên khắp các đồng cỏ giờ đã không còn đủ sức đứng vững, sau cuộc rượt đuổi sinh tử, ngài may mắn thoát khỏi nanh vuốt kẻ thù để tận hưởng những giây phút cuối cùng... Những tiếng gầm gừ khe khẽ dần khép lại một “thời oanh liệt”. Bao sinh linh nhìn ngài với con mắt đáng thương chứ không đáng sợ. Thượng đế vẫn thường hay rủ lòng thương để ban tặng cho kẻ tội đồ của mình những giây phút ngắn ngủi mà quý giá ấy.

           Xưa nay trong y học vẫn thường xảy ra những chuyện thế này: Một người “hôn mê” mấy chục năm, người nhà và xã hội chăm sóc tận tình, chu đáo. Nhưng mãi rồi người ta cũng nản lòng, cũng có lúc lơ đễnh, trong lúc thay quần áo lỡ tay làm anh ta té xuống giường, đầu đập mạnh vào nền nhà, còi cấp cứu réo lên đưa anh ta đi trong sự hốt hoảng của người thân. Thế mà đến bệnh viện, bác sĩ lại bảo anh ta đã qua thời kì hôn mê và sắp bình phục. Kể cũng có nhiều chuyện lạ, cuộc đời quả thực cũng có những lúc may mắn như thế! Bởi thượng đế không phải lúc nào cũng lạnh lùng nhìn con người lạc trong bóng tối, bệnh tật hay tội lỗi mà cũng có lúc người ban cho con người những ân huệ như thế. Một viên đạn đâm xuyên qua gan, máu chảy đỏ cả áo làm nổi lên làn da trắng dợt của một cơ thể đang tắt dần sự sống. Điều ấy tưởng chừng là giây phút hãi hùng nhất của đời người, cái giây phút hãi hùng không bỏ qua ai dù là tên cướp một thời ngang dọc như hắn. Vẫn tưởng hắn run rẩy, hắn không gào thét để tỏ ra uy lực thì cũng run rẩy như kẻ đớn hèn, nhưng không! Hắn hạnh phúc thế mới lạ kì chứ! Súng nổ dữ dội, cuộc đời sát thủ với bản năng súng đạn đã làm hắn quên rằng phải giật mình hay sợ hãi thứ âm thanh ấy. Bởi hắn đã từng bắn vỡ óc bao nhiêu người rồi, thế mà cái lần đầu tiên ấy và cuối cùng ấy cũng không loại trừ hắn. Hắn cướp nhà băng, cảnh sát rượt đuổi và thế là chạy, chỉ còn nghe một tiếng nổ vọng lại sau lưng và chỉ sau vài giây máu đã ướt đỏ áo hắn. Viên đạn trúng ngay vào gan, lá gan to khoẻ ban cho hắn khả năng dã thú bất trị của tên cướp, thế là thủng một lỗ. Mạch máu bị tổn thương mà máu lại lưu thông qua tim. “Con tim”! nơi cất giấu bao nhiêu kí ức của đời hắn từ lâu đã bị phủ lên bởi màu máu của kẻ thù, màu giàu sang của những đồng tiền kếch xù sau mỗi phi vụ. Giờ đây lại bị viên đạn ấy đâm thủng và những kí ức xa xưa cũng nhân dịp ấy ùa về. Hắn đang nhắn nhủ lại những lời cuối cho cuộc đời, hắn cũng không hiểu tại sao lúc này hắn lại nhìn nhận cuộc đời sâu sắc đến vậy, hắn cũng không còn nhớ ở cái tuổi bốn mươi đây là lần thứ bao nhiêu trong số những lần ít ỏi hắn đã thả hồn để cảm nhận về cuộc đời, dù biết rằng đây là lần cuối cùng hắn được ngẫm sự đời.

             Hắn đọc, giọng nói của hắn cũng yếu dần theo luồn hơi thở cứ hụt hẫng. Sống gần nửa cuộc đời và đang ở cái ranh giới từ giã cuộc đời, sớm hơn hắn vẫn tưởng. Bây giờ hắn nhận ra mình như một kẻ bệnh hoạn đáng nguyền rủa, sự bệnh hoạn di căn trên từng tế bào. Đôi mắt của hắn thiếp dần và bắt đầu lờ mờ, thế nhưng hắn vẫn cố mà mở to để nhìn cuộc đời lần cuối. Hắn bắt gặp vẻ thơ ngây trên khuôn mặt cô bé, có lẽ từ thời cha sinh mẹ đẻ cho đến bây giờ con tim hắn mới biết rung động trước vẻ đẹp ngây ngô, thơ dại của trẻ nhỏ. Có lẽ vì loài quỷ vẫn sống trong bóng đêm, có bao giờ phơi mình duới ánh mặt trời để mà rung động trước vẻ đẹp thiên thần của trẻ thơ. Hắn nhận ra trên gò má cô bé hàng nước mắt lúc nãy vẫn chưa khô, hắn chợt nhớ vẻ sợ hãi đến tái nhợt của cô bé lúc giật khỏi tay bố mẹ và chỉa súng vào đầu em. Động tác bắt con tin mà hắn cũng không nhớ mình từng làm bao nhiêu lần trong cuộc đời cướp bóc tội lỗi, thế mà giờ nhớ lại hắn cảm thấy ngủi lòng, cảm giác ngủi lòng nghĩ cũng tức cười với hắn, từ khi biết cầm súng đời hắn đã như con dã thú chỉ biết cắn người khác, chỉ biết làm đổ máu chứ có bao giờ ngủi lòng với ai. Tức cười... tức cười đến rơi cả nước mắt. Mà hắn đang khóc sao? hắn cũng đã quên rằng mình còn biết khóc, nước mắt của kẻ máu lạnh, dã man. Nước mắt đớn hèn, mà không! nước mắt hạnh phúc đến run rẩy của kẻ tội đồ. Hắn nhận ra cô bé đang nhìn chằm vào mặt hắn, đôi mắt long lanh... như đựng cả một bầu trời  trong vắt, ở đấy có cả một chân trời sự sống với hoa thơm và ong bướm. “Chao ôi!” hắn chưa bao giờ thấy cuộc đời đẹp đến vậy. Hắn tìm thấy bóng dáng tuổi thơ trong đôi mắt ấy, từ đâu đó vọng về trong tim hắn tiếng cười trẻ thơ, tiếng cha mẹ ấm áp, trong kí ức của mình hắn cũng đã từng có những ngày như thế. Ngày xưa hắn yêu cha vô cùng, người đàn ông luôn yêu chiều, dỗ dành và biến mọi ước mơ của hắn thành hiện thực. Tất cả sẽ là màu hồng nếu không có một ngày cảnh sát ập đến, tìm thấy ma tuý trong nhà hắn, cha hắn ra đi từ đấy... vài ngày sau một người đàn ông đến dẫn mẹ hắn đi, và đời hắn mãi đã khốn nạn đến thế này. Cảm giác hạnh phúc từ trong quá khứ hiện về ngọt ngào mà đầy ắp dư vị đắng cay. Hắn nhận ra mình cô đơn giữa cuộc đời, một cuộc đời tội lỗi đã không cho hắn lấy một đấng tri kỉ, một cuộc đời đầy máu tanh và vô vị. Giá như hắn có một gia đình, giá như đời hắn có một người phụ nữ để yêu... có lẽ hắn đã không bao giờ cầm súng, sẽ vứt bỏ những đồng tiền thối nát để có được niềm hạnh phúc ấy... Chỉ một mái nhà tranh, một thửa ruộng, rồi sớm sớm, chiều chiều những bữa rau canh đạm bạc. Những đêm trăng vợ chồng bên nhau cùng ngắm hoa, thổi sáo. Chao ôi, cuộc sống giản dị mà hằng ngày hắn vẫn nhổ nước bọt vào sự nghèo hèn ấy, giờ sao lại choáng ngợp màu hồng đến vậy. Thế là cho đến lúc sắp tắt thở đời hắn vẫn vô nghĩa,  hắn không cam tâm... Nhìn cô bé hắn bắt gặp niềm hạnh phúc ở đó... đôi mắt và cả những dòng chữ. Nét chữ của cô bé tròn trịa như là cuộc đời hạnh phúc của bao sinh linh, như nụ cười dễ thương của bao bé thơ, ở nơi ấy dường như có một thế giới của tiếng cười, lẫn màu sắc thơ ngây, thánh thiện, là nơi không có tiếng súng và mùi máu tươi ghê rợm. Nét chữ  cô bé đang ghi lại những dòng cuối cho một cuộc đời thối nát. Chỉ nghĩ như vậy hắn đã tái nhợt da. Vì sợ? mà vì hổ thẹn thì đúng hơn, cảm giác hổ thẹn của kẻ tội đồ trên từng khúc thịt và cả con tim. Bây giờ hắn lại ao ước được làm cha, tự dưng hắn thấy ghen tị với cha mẹ cô bé và tất cả những người cha, người mẹ trên thế gian này... Giá như hắn có một đứa con gái thì đời hắn đâu đến nỗi...

            Hạnh phúc đến, bất ngờ mà cũng ngắn ngủi. Cuộc đời như một dòng sông chảy dài từ mạch nguồn, đổ vào biển lớn rồi... về mãi cuối chân trời, dòng sông nào chẳng nằm trong vòng luân chuyển ấy. Ví như dòng chảy ấy cứ mãi êm đềm, bình thản thì còn nói làm gì... Đôi khi sự êm đềm của số phận lại làm con người quên mất chính mình, là cái gì... đang làm gì... trên những trang giấy của cuộc đời! Những ngày tháng tôị lỗi sẽ mãi mãi trôi qua như một thoái quen vô thức, đáng nguyền rủa nếu không có một ngày... Công lí đã lên tiếng, cuộc đời đã nổi sóng lớn để dìm chết kẻ bất lương và dội rửa cho một kiếp người đen bẩn.

             Bức thư này rồi sẽ đến với ai, hắn cũng không biết rằng mình đang viết cho ai nữa... Tự dưng hắn lại cảm thấy lo lắng cho cô bé, rồi sau khi hắn chết đi sẽ không ai có thể tìm thấy cô bé ở chốn hoang vu này, cô bé sẽ ra sao giữa bao nhiêu nguy hiểm thế này? Nghĩ vậy hắn lại thêm căm thù chính mình. Cơ thể hắn bắt đầu run lên, hai hàm răng đánh vào nhau, âm thanh của cái lạnh tê người. Cô bé vừa cởi chiếc áo của mình đắp cho hắn. Hắn vẫn không sao lí giải nỗi, vì sao cô bé không bỏ chạy thật nhanh khi hắn đã kiệt sức, hắn sẽ không thể nào giữ chân cô bé được nữa, vậy mà em đã nhận lời viết dùm cho kẻ khốn nạn ấy, chừng đó đã làm hắn phải biết ơn em. “Với kẻ một kẻ khốn nạn như thế đã quá đủ “ , hắn thầm nghĩ thế. Vậy mà giờ đây chiếc áo nhỏ bé đang quấn trên người làm cho cảm giác tội lỗi thấm vào tận xương tuỷ. Cuộc đời  tăm tối của hắn lẽ nào cũng con màu hồng cho những giây phút cuối cùng? Ánh sáng mặt trời từ ngoài kia bắn vào trong hang đá, soi vào mắt làm cho hắn chói loà. Hoá ra đã có lúc con quỷ dữ ấy dám nhìn rõ sự chói chang của mặt trời. Hắn cố bò ra khỏi hang để phơi mình dưới ánh sáng, để những tội lỗi hiện ra rõ hơn và vầng thái dương sẽ thiêu rụi tất cả mùi máu tanh, một cái chết dưới ánh mặt trời... Nhưng hắn không còn đử sức bò ra ngoài kia.

              Máu từ miệng trào ra, hơi thở hụt dần, hắn không còn đủ sức đọc tiếp nữa. Đôi mắt dần thiếp chặt như đang bị kéo bởi một sức mạnh vô hình, trong khoảnh khắc ấy hắn vẫn cố mở to hơn để nhìn khuôn mặt cô bé lần cuối .

- Cháu tên gì vậy, hắn nhìn đấng thiên thần mà thượng đế đã ban cho đời hắn với tất cả sự hiền hậu của một con người.

- Dạ Hướng Dương ạ! Giọng cô bé dễ thương, trong trẻo bắn vào tai hắn như một thứ ánh sáng thuần khiết mà rực rỡ đang vụt qua tim.

- Hướng Dương, Hướng... D...ương, hắn cố dùng chút hơi thở cuối cùng của đời mình để thốt tên cô bé, cái tên đẹp đẽ nhất giữa cuộc đời mà hắn từng nghe.

           Tim hắn ngừng đập, đôi mắt khép chặt đến hiền hậu như một sự ra đi đầy mãn nguyện. Nhắm mắt lại... và tất cả sẽ chỉ còn là bóng tối. Không! địa ngục không có nghĩa là con đường cùng mà số phận đã vắt ngang qua cuộc đời như người ta vẫn nghĩ, không có nghĩa là tối tăm và bất hạnh. Địa ngục cũng có lúc “ngập tràn ánh sáng” khi ai đó đã lầm lỗi bỏ phí một kiếp người, để rồi đến khi sắp từ giã cuộc đời... nhận ra thì đã không còn đường để quay về nữa. Đôi khi sống chưa phải đã là hạnh phúc, với một số người. Có cái chết sẽ dẫn dắt con người về với thế giới của hoa thơm và ánh sáng. Hắn đang đi về phía mặt trời, thế giới bên kia hạnh phúc và “ánh sáng ngập tràn”.

NGUYỄN LONG PHI
Học sinh lớp 11/3 Năm học 2006-2007

Các tin khác
Ký ức màu xanh 27/05/2009
"Dù năm dù tháng" - Hoàng Phủ Ngọc Tường 12/10/2008
"Tiếng Nghệ" của Nguyễn Bùi Vợi 11/10/2008
Bài thơ "Cây tam cúc" của Hoàng Cầm 11/10/2008
Lời bình bài thơ "Xa lắc mùa thu" 11/10/2008
Đề cử và ứng cử 50 câu thơ hay 11/10/2008
Truyện ngắn 1.120 chữ "Em sẽ gây tai nạn" của LÊ THANH HUỆ 29/12/2007
Vẫn mái tóc dài ấy - Đoản văn 09/12/2007
Quan điểm Nho gia trong tư tưởng Hồ Chí Minh về giáo dục 09/12/2007
Giới thiệu tập thơ "Miền nhớ" 17/11/2007
Dấu ấn không quên - Tùy bút 17/11/2007
Thơ - Tú Nhật 13/11/2007
Ngỡ ngàng màu phượng tím 13/11/2007
Trường thân yêu - Suy nghĩ 13/11/2007
Hành trình phương Nam - Ghi chép 13/11/2007
Tiếng nói Sinh viên - Phỏng vấn 13/11/2007
Sân trường ngày ấy 13/11/2007
Đối thoại với mình - Tùy bút 13/11/2007
Đoản văn: Học phí trả bằng... 13/11/2007
Chi bộ trong lòng giáo viên 13/11/2007
Open the calendar popup.
 
Hướng về mái trường Lê Quý Đôn Minimize
Truyện ngắn "Hướng dương"
Cập nhật bởi: bgh_lvc - Vào ngày: 09/12/2007 12:25:49 SA - Số lượt xem: 15945

                                 HƯỚNG DƯƠNG

    Cháu ơi! viết nhanh dùm chú, rủ lòng thương kẻ tội đồ khốn kiếp này, chẳng muốn làm khó cháu đâu, chỉ sợ... chậm vài giây nữa sẽ không còn ai đọc cho cháu viết. Những dòng cuối cùng, phần rơi vãi của kẻ tội đồ chốn trần gian này.

        Gởi những ai đang tràn ngập trong ánh sáng công lý, tự do. Những ai là kẻ tội đồ đang rong ruổi ngoài vòng pháp luật trong con mắt mỉa mai của thượng đế. Những ai đang gặm nhấm tội lỗi trong tiếng bước chân chậm rãi của thời gian, ở nơi ngục tù tăm tối...     

        Đột nhiên trong tâm trí hắn vọng về một câu nói, câu nói mà hắn không rõ đã nghe từ vô tuyến hay học lõm ở đâu, thế mà lúc này lại ùa về:” Buồn ư! Anh định nói gì thế? Cuộc sống quanh tôi thật kì diệu, ánh sáng ngập tràn. Và tôi cảm thấy tràn đầy hạnh phúc.“

        Hắn đang nằm trong cái hang đá tối tăm với chút sức lực cuối cùng và ngoài kia là ánh sáng, là sự sống đang đâm chồi nẩy lộc, tất cả như muốn trêu chọc một sinh linh đang khao khát sống đến mãnh liệt mà nhịp thở cứ hụt hẫng, yếu dần theo cái cơ thể đang lạnh đi từng lúc. Thế mà trong sự đau đớn lẫn cái tâm trí đầy cảm giác tội lỗi, hắn vẫn cảm thấy cuộc sống đầy màu nhiệm: Hạnh phúc và ánh sáng.

         Cô bé ngồi bên đã quên dần đi sự sợ hãi, mà trông hắn bây giờ cũng chẳng đủ sức để làm cho đứa trẻ ấy phải sợ hãi. Cái cô bé đáng thương mà cách đấy bốn tiếng đồng hồ còn hạnh phúc trong vòng tay cha mẹ, đã bị hắn giật lấy, chỉa súng vào đầu và... hắn đã chạy thoát, cô bé được đưa đến đây. Cô bé đang ngồi nghe hắn đọc để chép lại. Chép như những bài chính tả nghe đọc trên lớp vậy... Chỉ có điều người đọc không phải là cô giáo hiền hậu mà là hắn, kẻ đã gây ra bao tội ác đáng bị nguyền rủa. Cô bé bảo với hắn rằng câu nói ấy, “cuộc sống quanh tôi thật kì diệu, ánh sáng ngập tràn”, là của ông ANDECXEN, hắn cũng ngớ ngẩn chẳng biết cái tên ngoại ấy là  người nào, chỉ mang máng hiểu ông ta là người viết truyện cổ tích cho nhân loại. “Chuyện cổ tích”, những kỉ niệm từ hồi xa lắc xa lơ. Cả thế giới cổ tích và cuộc đời tên cướp bịp bợm thật chẳng khác nào thiên đường và ác quỷ. Thế mà cũng lạ, con ác quỷ ấy bây giờ lại thích câu nói của AN, con người mà cô bé vừa bảo cho hắn, đã viết nên thứ ánh sáng cổ tích nhiệm màu.

          Chuyện kể về cuộc đời một con hổ,  chúa sơn lâm dũng mãnh, bạo tàn của chốn đại ngàn. Cuộc đời ngài với những bước chân sải dài trên đồng cỏ, những cú vồ mồi của tên sát thủ lão luyện với hàm nanh sắc nhọn sặc mùi máu tanh của bao sinh linh và của cả đồng loại. Rồi một vết nanh sâu ngay gáy, máu bắn tứ tung. Cái đôi chân một thời bất trị, rong rủi trên khắp các đồng cỏ giờ đã không còn đủ sức đứng vững, sau cuộc rượt đuổi sinh tử, ngài may mắn thoát khỏi nanh vuốt kẻ thù để tận hưởng những giây phút cuối cùng... Những tiếng gầm gừ khe khẽ dần khép lại một “thời oanh liệt”. Bao sinh linh nhìn ngài với con mắt đáng thương chứ không đáng sợ. Thượng đế vẫn thường hay rủ lòng thương để ban tặng cho kẻ tội đồ của mình những giây phút ngắn ngủi mà quý giá ấy.

           Xưa nay trong y học vẫn thường xảy ra những chuyện thế này: Một người “hôn mê” mấy chục năm, người nhà và xã hội chăm sóc tận tình, chu đáo. Nhưng mãi rồi người ta cũng nản lòng, cũng có lúc lơ đễnh, trong lúc thay quần áo lỡ tay làm anh ta té xuống giường, đầu đập mạnh vào nền nhà, còi cấp cứu réo lên đưa anh ta đi trong sự hốt hoảng của người thân. Thế mà đến bệnh viện, bác sĩ lại bảo anh ta đã qua thời kì hôn mê và sắp bình phục. Kể cũng có nhiều chuyện lạ, cuộc đời quả thực cũng có những lúc may mắn như thế! Bởi thượng đế không phải lúc nào cũng lạnh lùng nhìn con người lạc trong bóng tối, bệnh tật hay tội lỗi mà cũng có lúc người ban cho con người những ân huệ như thế. Một viên đạn đâm xuyên qua gan, máu chảy đỏ cả áo làm nổi lên làn da trắng dợt của một cơ thể đang tắt dần sự sống. Điều ấy tưởng chừng là giây phút hãi hùng nhất của đời người, cái giây phút hãi hùng không bỏ qua ai dù là tên cướp một thời ngang dọc như hắn. Vẫn tưởng hắn run rẩy, hắn không gào thét để tỏ ra uy lực thì cũng run rẩy như kẻ đớn hèn, nhưng không! Hắn hạnh phúc thế mới lạ kì chứ! Súng nổ dữ dội, cuộc đời sát thủ với bản năng súng đạn đã làm hắn quên rằng phải giật mình hay sợ hãi thứ âm thanh ấy. Bởi hắn đã từng bắn vỡ óc bao nhiêu người rồi, thế mà cái lần đầu tiên ấy và cuối cùng ấy cũng không loại trừ hắn. Hắn cướp nhà băng, cảnh sát rượt đuổi và thế là chạy, chỉ còn nghe một tiếng nổ vọng lại sau lưng và chỉ sau vài giây máu đã ướt đỏ áo hắn. Viên đạn trúng ngay vào gan, lá gan to khoẻ ban cho hắn khả năng dã thú bất trị của tên cướp, thế là thủng một lỗ. Mạch máu bị tổn thương mà máu lại lưu thông qua tim. “Con tim”! nơi cất giấu bao nhiêu kí ức của đời hắn từ lâu đã bị phủ lên bởi màu máu của kẻ thù, màu giàu sang của những đồng tiền kếch xù sau mỗi phi vụ. Giờ đây lại bị viên đạn ấy đâm thủng và những kí ức xa xưa cũng nhân dịp ấy ùa về. Hắn đang nhắn nhủ lại những lời cuối cho cuộc đời, hắn cũng không hiểu tại sao lúc này hắn lại nhìn nhận cuộc đời sâu sắc đến vậy, hắn cũng không còn nhớ ở cái tuổi bốn mươi đây là lần thứ bao nhiêu trong số những lần ít ỏi hắn đã thả hồn để cảm nhận về cuộc đời, dù biết rằng đây là lần cuối cùng hắn được ngẫm sự đời.

             Hắn đọc, giọng nói của hắn cũng yếu dần theo luồn hơi thở cứ hụt hẫng. Sống gần nửa cuộc đời và đang ở cái ranh giới từ giã cuộc đời, sớm hơn hắn vẫn tưởng. Bây giờ hắn nhận ra mình như một kẻ bệnh hoạn đáng nguyền rủa, sự bệnh hoạn di căn trên từng tế bào. Đôi mắt của hắn thiếp dần và bắt đầu lờ mờ, thế nhưng hắn vẫn cố mà mở to để nhìn cuộc đời lần cuối. Hắn bắt gặp vẻ thơ ngây trên khuôn mặt cô bé, có lẽ từ thời cha sinh mẹ đẻ cho đến bây giờ con tim hắn mới biết rung động trước vẻ đẹp ngây ngô, thơ dại của trẻ nhỏ. Có lẽ vì loài quỷ vẫn sống trong bóng đêm, có bao giờ phơi mình duới ánh mặt trời để mà rung động trước vẻ đẹp thiên thần của trẻ thơ. Hắn nhận ra trên gò má cô bé hàng nước mắt lúc nãy vẫn chưa khô, hắn chợt nhớ vẻ sợ hãi đến tái nhợt của cô bé lúc giật khỏi tay bố mẹ và chỉa súng vào đầu em. Động tác bắt con tin mà hắn cũng không nhớ mình từng làm bao nhiêu lần trong cuộc đời cướp bóc tội lỗi, thế mà giờ nhớ lại hắn cảm thấy ngủi lòng, cảm giác ngủi lòng nghĩ cũng tức cười với hắn, từ khi biết cầm súng đời hắn đã như con dã thú chỉ biết cắn người khác, chỉ biết làm đổ máu chứ có bao giờ ngủi lòng với ai. Tức cười... tức cười đến rơi cả nước mắt. Mà hắn đang khóc sao? hắn cũng đã quên rằng mình còn biết khóc, nước mắt của kẻ máu lạnh, dã man. Nước mắt đớn hèn, mà không! nước mắt hạnh phúc đến run rẩy của kẻ tội đồ. Hắn nhận ra cô bé đang nhìn chằm vào mặt hắn, đôi mắt long lanh... như đựng cả một bầu trời  trong vắt, ở đấy có cả một chân trời sự sống với hoa thơm và ong bướm. “Chao ôi!” hắn chưa bao giờ thấy cuộc đời đẹp đến vậy. Hắn tìm thấy bóng dáng tuổi thơ trong đôi mắt ấy, từ đâu đó vọng về trong tim hắn tiếng cười trẻ thơ, tiếng cha mẹ ấm áp, trong kí ức của mình hắn cũng đã từng có những ngày như thế. Ngày xưa hắn yêu cha vô cùng, người đàn ông luôn yêu chiều, dỗ dành và biến mọi ước mơ của hắn thành hiện thực. Tất cả sẽ là màu hồng nếu không có một ngày cảnh sát ập đến, tìm thấy ma tuý trong nhà hắn, cha hắn ra đi từ đấy... vài ngày sau một người đàn ông đến dẫn mẹ hắn đi, và đời hắn mãi đã khốn nạn đến thế này. Cảm giác hạnh phúc từ trong quá khứ hiện về ngọt ngào mà đầy ắp dư vị đắng cay. Hắn nhận ra mình cô đơn giữa cuộc đời, một cuộc đời tội lỗi đã không cho hắn lấy một đấng tri kỉ, một cuộc đời đầy máu tanh và vô vị. Giá như hắn có một gia đình, giá như đời hắn có một người phụ nữ để yêu... có lẽ hắn đã không bao giờ cầm súng, sẽ vứt bỏ những đồng tiền thối nát để có được niềm hạnh phúc ấy... Chỉ một mái nhà tranh, một thửa ruộng, rồi sớm sớm, chiều chiều những bữa rau canh đạm bạc. Những đêm trăng vợ chồng bên nhau cùng ngắm hoa, thổi sáo. Chao ôi, cuộc sống giản dị mà hằng ngày hắn vẫn nhổ nước bọt vào sự nghèo hèn ấy, giờ sao lại choáng ngợp màu hồng đến vậy. Thế là cho đến lúc sắp tắt thở đời hắn vẫn vô nghĩa,  hắn không cam tâm... Nhìn cô bé hắn bắt gặp niềm hạnh phúc ở đó... đôi mắt và cả những dòng chữ. Nét chữ của cô bé tròn trịa như là cuộc đời hạnh phúc của bao sinh linh, như nụ cười dễ thương của bao bé thơ, ở nơi ấy dường như có một thế giới của tiếng cười, lẫn màu sắc thơ ngây, thánh thiện, là nơi không có tiếng súng và mùi máu tươi ghê rợm. Nét chữ  cô bé đang ghi lại những dòng cuối cho một cuộc đời thối nát. Chỉ nghĩ như vậy hắn đã tái nhợt da. Vì sợ? mà vì hổ thẹn thì đúng hơn, cảm giác hổ thẹn của kẻ tội đồ trên từng khúc thịt và cả con tim. Bây giờ hắn lại ao ước được làm cha, tự dưng hắn thấy ghen tị với cha mẹ cô bé và tất cả những người cha, người mẹ trên thế gian này... Giá như hắn có một đứa con gái thì đời hắn đâu đến nỗi...

            Hạnh phúc đến, bất ngờ mà cũng ngắn ngủi. Cuộc đời như một dòng sông chảy dài từ mạch nguồn, đổ vào biển lớn rồi... về mãi cuối chân trời, dòng sông nào chẳng nằm trong vòng luân chuyển ấy. Ví như dòng chảy ấy cứ mãi êm đềm, bình thản thì còn nói làm gì... Đôi khi sự êm đềm của số phận lại làm con người quên mất chính mình, là cái gì... đang làm gì... trên những trang giấy của cuộc đời! Những ngày tháng tôị lỗi sẽ mãi mãi trôi qua như một thoái quen vô thức, đáng nguyền rủa nếu không có một ngày... Công lí đã lên tiếng, cuộc đời đã nổi sóng lớn để dìm chết kẻ bất lương và dội rửa cho một kiếp người đen bẩn.

             Bức thư này rồi sẽ đến với ai, hắn cũng không biết rằng mình đang viết cho ai nữa... Tự dưng hắn lại cảm thấy lo lắng cho cô bé, rồi sau khi hắn chết đi sẽ không ai có thể tìm thấy cô bé ở chốn hoang vu này, cô bé sẽ ra sao giữa bao nhiêu nguy hiểm thế này? Nghĩ vậy hắn lại thêm căm thù chính mình. Cơ thể hắn bắt đầu run lên, hai hàm răng đánh vào nhau, âm thanh của cái lạnh tê người. Cô bé vừa cởi chiếc áo của mình đắp cho hắn. Hắn vẫn không sao lí giải nỗi, vì sao cô bé không bỏ chạy thật nhanh khi hắn đã kiệt sức, hắn sẽ không thể nào giữ chân cô bé được nữa, vậy mà em đã nhận lời viết dùm cho kẻ khốn nạn ấy, chừng đó đã làm hắn phải biết ơn em. “Với kẻ một kẻ khốn nạn như thế đã quá đủ “ , hắn thầm nghĩ thế. Vậy mà giờ đây chiếc áo nhỏ bé đang quấn trên người làm cho cảm giác tội lỗi thấm vào tận xương tuỷ. Cuộc đời  tăm tối của hắn lẽ nào cũng con màu hồng cho những giây phút cuối cùng? Ánh sáng mặt trời từ ngoài kia bắn vào trong hang đá, soi vào mắt làm cho hắn chói loà. Hoá ra đã có lúc con quỷ dữ ấy dám nhìn rõ sự chói chang của mặt trời. Hắn cố bò ra khỏi hang để phơi mình dưới ánh sáng, để những tội lỗi hiện ra rõ hơn và vầng thái dương sẽ thiêu rụi tất cả mùi máu tanh, một cái chết dưới ánh mặt trời... Nhưng hắn không còn đử sức bò ra ngoài kia.

              Máu từ miệng trào ra, hơi thở hụt dần, hắn không còn đủ sức đọc tiếp nữa. Đôi mắt dần thiếp chặt như đang bị kéo bởi một sức mạnh vô hình, trong khoảnh khắc ấy hắn vẫn cố mở to hơn để nhìn khuôn mặt cô bé lần cuối .

- Cháu tên gì vậy, hắn nhìn đấng thiên thần mà thượng đế đã ban cho đời hắn với tất cả sự hiền hậu của một con người.

- Dạ Hướng Dương ạ! Giọng cô bé dễ thương, trong trẻo bắn vào tai hắn như một thứ ánh sáng thuần khiết mà rực rỡ đang vụt qua tim.

- Hướng Dương, Hướng... D...ương, hắn cố dùng chút hơi thở cuối cùng của đời mình để thốt tên cô bé, cái tên đẹp đẽ nhất giữa cuộc đời mà hắn từng nghe.

           Tim hắn ngừng đập, đôi mắt khép chặt đến hiền hậu như một sự ra đi đầy mãn nguyện. Nhắm mắt lại... và tất cả sẽ chỉ còn là bóng tối. Không! địa ngục không có nghĩa là con đường cùng mà số phận đã vắt ngang qua cuộc đời như người ta vẫn nghĩ, không có nghĩa là tối tăm và bất hạnh. Địa ngục cũng có lúc “ngập tràn ánh sáng” khi ai đó đã lầm lỗi bỏ phí một kiếp người, để rồi đến khi sắp từ giã cuộc đời... nhận ra thì đã không còn đường để quay về nữa. Đôi khi sống chưa phải đã là hạnh phúc, với một số người. Có cái chết sẽ dẫn dắt con người về với thế giới của hoa thơm và ánh sáng. Hắn đang đi về phía mặt trời, thế giới bên kia hạnh phúc và “ánh sáng ngập tràn”.

NGUYỄN LONG PHI
Học sinh lớp 11/3 Năm học 2006-2007

Các tin khác
Ký ức màu xanh 27/05/2009
"Dù năm dù tháng" - Hoàng Phủ Ngọc Tường 12/10/2008
"Tiếng Nghệ" của Nguyễn Bùi Vợi 11/10/2008
Bài thơ "Cây tam cúc" của Hoàng Cầm 11/10/2008
Lời bình bài thơ "Xa lắc mùa thu" 11/10/2008
Đề cử và ứng cử 50 câu thơ hay 11/10/2008
Truyện ngắn 1.120 chữ "Em sẽ gây tai nạn" của LÊ THANH HUỆ 29/12/2007
Vẫn mái tóc dài ấy - Đoản văn 09/12/2007
Quan điểm Nho gia trong tư tưởng Hồ Chí Minh về giáo dục 09/12/2007
Giới thiệu tập thơ "Miền nhớ" 17/11/2007
Dấu ấn không quên - Tùy bút 17/11/2007
Thơ - Tú Nhật 13/11/2007
Ngỡ ngàng màu phượng tím 13/11/2007
Trường thân yêu - Suy nghĩ 13/11/2007
Hành trình phương Nam - Ghi chép 13/11/2007
Tiếng nói Sinh viên - Phỏng vấn 13/11/2007
Sân trường ngày ấy 13/11/2007
Đối thoại với mình - Tùy bút 13/11/2007
Đoản văn: Học phí trả bằng... 13/11/2007
Chi bộ trong lòng giáo viên 13/11/2007
Open the calendar popup.
 
Bản quyền Trường THPT Lê Quý Đôn
Địa chỉ: 152 Trần Dư, TP. Tam Kỳ, Quảng Nam    Điện thoại: 0235.3851248
Website: thpt-lequydon.edu.vn
Đơn vị phát triển: Trung tâm CNTT - Truyền thông Quảng Nam (QTI)