Mode:     
10 Tháng Mười Hai 2018
   VỀ ISCHOOLNET
   Login  
Đặc san Kỷ niệm 15 năm thành lập trường Minimize
Vẫn mái tóc dài ấy - Đoản văn
Cập nhật bởi: bgh_lvc - Vào ngày: 09/12/2007 7:29:54 CH - Số lượt xem: 16312

                                            Nhìn mái tóc dài óng mượt, dáng người nhanh nhẹn, trẻ trung với nụ cười hiền hậu, cởi mở ít ai biết được, cô đã ngoài năm mươi.

                Ở vào tuổi này, bạn bè của cô, nhiều người đã thành đạt, con cái trưởng thành, nhà cao cửa rộng, một lối đi về thênh thang. Còn cô, tất cả đang ở phía trước…

                Cô lập gia đình khá muộn, có lẽ vì nhiều lí do. Nhưng tôi biết, chặng đường cô đã đi qua chắc hẳn không thiếu những khó khăn vất vả. Cho nên, thỉnh thoảng cô vẫn bảo tôi: "Tuổi đời của em bằng tuôỉ nghề của cô - 35 năm - nếu có gia đình sớm, con cô đã bằng em". Tôi nhận ra trong câu nói ấy một sự trân trọng, tự hào về nghề nghiệp  và cũng là điều khiến cô luôn trăn trở sớm chiều.

                Tôi gặp cô từ những ngày đầu tiên ra trường, năm đầu tiên trường Lê Quý Đôn thành lập, còn cô cũng vừa chuyển công tác từ một trường THPT về thị xã tỉnh lỵ. Cô là tổ trưởng tổ Văn. Ngày ấy, trong tổ chỉ có tôi và cô là giáo viên giảng dạy cấp ba. Có lẽ vì thế, mà hai cô trò chúng tôi  có dịp gần gũi nhau hơn. Tôi tự nhận mình là học trò của cô. Không ngờ, sau này, cô lại là người ảnh hưởng đến tôi nhiều nhất.

                Sự từng trải, nhiệt tình, không tự bằng lòng trong nghề nghiệp; cách sống giản dị, gần gũi thân tình và đặc biệt là sự trong sáng, tấm lòng nhân hậu, sâu sắc của cô đã khiến tôi cảm phục.

                Tôi vốn sống xa mẹ từ nhỏ, bố tôi là người nghiêm khắc, nhà lại neo người nên mọi tình cảm, cảm xúc thường bị dồn nén trong lòng, nhiều đêm khó ngủ, lắm lúc nghĩ cũng tủi thân. Nhưng từ ngày ấy, đã có một người bạn lớn, một người chị, người mẹ trong lòng tôi. Đó là cô!

                Người  ta thường nói: làm nghề giáo là chọn lấy cái thanh nhàn. Đấy là suy nghĩ của những người ngoài cuộc, còn chúng tôi - những người trong cuộc thú thực  không nghĩ như thế. Vừa giảng dạy vừa làm tổ trưởng lại kiêm luôn trách nhiệm Chủ tịch công đoàn, nhiều lúc do sức ép công việc, sức khỏe không tốt, cô tôi ngã bệnh đến mấy ngày .

                Nói thực, tôi chưa kịp thăm thì cô đã đến trường để rồi lại bộn bề với công việc. Tôi cũng áy náy lắm. Bởi vì, khi tôi không khỏe, lúc nào cô cũng là người đến trước để thăm hỏi, động viên    giúp đỡ chân tình, không chỉ riêng tôi mà với ai cũng thế.

                Mọi người nhận thấy ở cô một cách làm việc nghiêm túc. Có cái ngắn gọn, lôgích, chính xác của toán học  kết hợp với cái sâu sắc, tế nhị  "biết người, biết ta" của văn chương nên khi xử lí công việc gì cô đều "thấu tình đạt lí " cả.

                Mười năm, có thể sẽ chẳng là gì so với nhiều người khác, nhưng với tôi đó là một khoảng thời gian lịch sử của nghề nghiệp. Mười năm được sống và làm việc bên cô, tôi thấy mình lớn khôn lên nhiều lắm. Những gì đã có giữa cô và tôi không chỉ là những kỉ niệm buồn vui dưới mái trường LÊ QUÝ ĐÔN mà nó còn là lẽ sống của cả một đời người .

Tôi viết những dòng cảm xúc này với lòng biết ơn kính trọng cô không bao giờ nguôi. Bấy nhiêu câu chữ không thể nói hết được về một con người. Chỉ hy vọng rằng, những người đã biết và làm việc bên cô sẽ cùng chung suy nghĩ về cô như tôi.

                Người mà tôi kính phục ấy  chính là chị cả của tổ Văn trường tôi..

                                                                                  VŨ THỊ BÍCH THỦY

                                                                                      Giáo viên Văn

Các tin khác
Ký ức màu xanh 27/05/2009
"Dù năm dù tháng" - Hoàng Phủ Ngọc Tường 12/10/2008
"Tiếng Nghệ" của Nguyễn Bùi Vợi 11/10/2008
Bài thơ "Cây tam cúc" của Hoàng Cầm 11/10/2008
Lời bình bài thơ "Xa lắc mùa thu" 11/10/2008
Đề cử và ứng cử 50 câu thơ hay 11/10/2008
Truyện ngắn 1.120 chữ "Em sẽ gây tai nạn" của LÊ THANH HUỆ 29/12/2007
Quan điểm Nho gia trong tư tưởng Hồ Chí Minh về giáo dục 09/12/2007
Truyện ngắn "Hướng dương" 09/12/2007
Giới thiệu tập thơ "Miền nhớ" 17/11/2007
Dấu ấn không quên - Tùy bút 17/11/2007
Thơ - Tú Nhật 13/11/2007
Ngỡ ngàng màu phượng tím 13/11/2007
Trường thân yêu - Suy nghĩ 13/11/2007
Hành trình phương Nam - Ghi chép 13/11/2007
Tiếng nói Sinh viên - Phỏng vấn 13/11/2007
Sân trường ngày ấy 13/11/2007
Đối thoại với mình - Tùy bút 13/11/2007
Đoản văn: Học phí trả bằng... 13/11/2007
Chi bộ trong lòng giáo viên 13/11/2007
Sức trẻ vươn vai - Đoàn trường 10 năm trưởng thành 13/11/2007
Người trong cuộc - Công đoàn cơ sở THPT Lê Quý Đôn 13/11/2007
Nhà bác học, danh nhân văn hóa và Cuộc thi Tài trí mang tên Lê Quý Đôn 13/11/2007
Lời ngỏ... 07/11/2007
Trường THPT Lê Quý Đôn thành phố Tam Kỳ - Mười năm phát triển 05/11/2007
Open the calendar popup.
 
Đặc san Kỷ niệm 10 năm thành lập trường Minimize
Vẫn mái tóc dài ấy - Đoản văn
Cập nhật bởi: bgh_lvc - Vào ngày: 09/12/2007 7:29:54 CH - Số lượt xem: 16313

                                            Nhìn mái tóc dài óng mượt, dáng người nhanh nhẹn, trẻ trung với nụ cười hiền hậu, cởi mở ít ai biết được, cô đã ngoài năm mươi.

                Ở vào tuổi này, bạn bè của cô, nhiều người đã thành đạt, con cái trưởng thành, nhà cao cửa rộng, một lối đi về thênh thang. Còn cô, tất cả đang ở phía trước…

                Cô lập gia đình khá muộn, có lẽ vì nhiều lí do. Nhưng tôi biết, chặng đường cô đã đi qua chắc hẳn không thiếu những khó khăn vất vả. Cho nên, thỉnh thoảng cô vẫn bảo tôi: "Tuổi đời của em bằng tuôỉ nghề của cô - 35 năm - nếu có gia đình sớm, con cô đã bằng em". Tôi nhận ra trong câu nói ấy một sự trân trọng, tự hào về nghề nghiệp  và cũng là điều khiến cô luôn trăn trở sớm chiều.

                Tôi gặp cô từ những ngày đầu tiên ra trường, năm đầu tiên trường Lê Quý Đôn thành lập, còn cô cũng vừa chuyển công tác từ một trường THPT về thị xã tỉnh lỵ. Cô là tổ trưởng tổ Văn. Ngày ấy, trong tổ chỉ có tôi và cô là giáo viên giảng dạy cấp ba. Có lẽ vì thế, mà hai cô trò chúng tôi  có dịp gần gũi nhau hơn. Tôi tự nhận mình là học trò của cô. Không ngờ, sau này, cô lại là người ảnh hưởng đến tôi nhiều nhất.

                Sự từng trải, nhiệt tình, không tự bằng lòng trong nghề nghiệp; cách sống giản dị, gần gũi thân tình và đặc biệt là sự trong sáng, tấm lòng nhân hậu, sâu sắc của cô đã khiến tôi cảm phục.

                Tôi vốn sống xa mẹ từ nhỏ, bố tôi là người nghiêm khắc, nhà lại neo người nên mọi tình cảm, cảm xúc thường bị dồn nén trong lòng, nhiều đêm khó ngủ, lắm lúc nghĩ cũng tủi thân. Nhưng từ ngày ấy, đã có một người bạn lớn, một người chị, người mẹ trong lòng tôi. Đó là cô!

                Người  ta thường nói: làm nghề giáo là chọn lấy cái thanh nhàn. Đấy là suy nghĩ của những người ngoài cuộc, còn chúng tôi - những người trong cuộc thú thực  không nghĩ như thế. Vừa giảng dạy vừa làm tổ trưởng lại kiêm luôn trách nhiệm Chủ tịch công đoàn, nhiều lúc do sức ép công việc, sức khỏe không tốt, cô tôi ngã bệnh đến mấy ngày .

                Nói thực, tôi chưa kịp thăm thì cô đã đến trường để rồi lại bộn bề với công việc. Tôi cũng áy náy lắm. Bởi vì, khi tôi không khỏe, lúc nào cô cũng là người đến trước để thăm hỏi, động viên    giúp đỡ chân tình, không chỉ riêng tôi mà với ai cũng thế.

                Mọi người nhận thấy ở cô một cách làm việc nghiêm túc. Có cái ngắn gọn, lôgích, chính xác của toán học  kết hợp với cái sâu sắc, tế nhị  "biết người, biết ta" của văn chương nên khi xử lí công việc gì cô đều "thấu tình đạt lí " cả.

                Mười năm, có thể sẽ chẳng là gì so với nhiều người khác, nhưng với tôi đó là một khoảng thời gian lịch sử của nghề nghiệp. Mười năm được sống và làm việc bên cô, tôi thấy mình lớn khôn lên nhiều lắm. Những gì đã có giữa cô và tôi không chỉ là những kỉ niệm buồn vui dưới mái trường LÊ QUÝ ĐÔN mà nó còn là lẽ sống của cả một đời người .

Tôi viết những dòng cảm xúc này với lòng biết ơn kính trọng cô không bao giờ nguôi. Bấy nhiêu câu chữ không thể nói hết được về một con người. Chỉ hy vọng rằng, những người đã biết và làm việc bên cô sẽ cùng chung suy nghĩ về cô như tôi.

                Người mà tôi kính phục ấy  chính là chị cả của tổ Văn trường tôi..

                                                                                  VŨ THỊ BÍCH THỦY

                                                                                      Giáo viên Văn

Các tin khác
Ký ức màu xanh 27/05/2009
"Dù năm dù tháng" - Hoàng Phủ Ngọc Tường 12/10/2008
"Tiếng Nghệ" của Nguyễn Bùi Vợi 11/10/2008
Bài thơ "Cây tam cúc" của Hoàng Cầm 11/10/2008
Lời bình bài thơ "Xa lắc mùa thu" 11/10/2008
Đề cử và ứng cử 50 câu thơ hay 11/10/2008
Truyện ngắn 1.120 chữ "Em sẽ gây tai nạn" của LÊ THANH HUỆ 29/12/2007
Quan điểm Nho gia trong tư tưởng Hồ Chí Minh về giáo dục 09/12/2007
Truyện ngắn "Hướng dương" 09/12/2007
Giới thiệu tập thơ "Miền nhớ" 17/11/2007
Dấu ấn không quên - Tùy bút 17/11/2007
Thơ - Tú Nhật 13/11/2007
Ngỡ ngàng màu phượng tím 13/11/2007
Trường thân yêu - Suy nghĩ 13/11/2007
Hành trình phương Nam - Ghi chép 13/11/2007
Tiếng nói Sinh viên - Phỏng vấn 13/11/2007
Sân trường ngày ấy 13/11/2007
Đối thoại với mình - Tùy bút 13/11/2007
Đoản văn: Học phí trả bằng... 13/11/2007
Chi bộ trong lòng giáo viên 13/11/2007
Sức trẻ vươn vai - Đoàn trường 10 năm trưởng thành 13/11/2007
Người trong cuộc - Công đoàn cơ sở THPT Lê Quý Đôn 13/11/2007
Nhà bác học, danh nhân văn hóa và Cuộc thi Tài trí mang tên Lê Quý Đôn 13/11/2007
Lời ngỏ... 07/11/2007
Trường THPT Lê Quý Đôn thành phố Tam Kỳ - Mười năm phát triển 05/11/2007
Open the calendar popup.
 
Đặc san Kỷ niệm 20 năm thành lập trường Minimize
Vẫn mái tóc dài ấy - Đoản văn
Cập nhật bởi: bgh_lvc - Vào ngày: 09/12/2007 7:29:54 CH - Số lượt xem: 16314

                                            Nhìn mái tóc dài óng mượt, dáng người nhanh nhẹn, trẻ trung với nụ cười hiền hậu, cởi mở ít ai biết được, cô đã ngoài năm mươi.

                Ở vào tuổi này, bạn bè của cô, nhiều người đã thành đạt, con cái trưởng thành, nhà cao cửa rộng, một lối đi về thênh thang. Còn cô, tất cả đang ở phía trước…

                Cô lập gia đình khá muộn, có lẽ vì nhiều lí do. Nhưng tôi biết, chặng đường cô đã đi qua chắc hẳn không thiếu những khó khăn vất vả. Cho nên, thỉnh thoảng cô vẫn bảo tôi: "Tuổi đời của em bằng tuôỉ nghề của cô - 35 năm - nếu có gia đình sớm, con cô đã bằng em". Tôi nhận ra trong câu nói ấy một sự trân trọng, tự hào về nghề nghiệp  và cũng là điều khiến cô luôn trăn trở sớm chiều.

                Tôi gặp cô từ những ngày đầu tiên ra trường, năm đầu tiên trường Lê Quý Đôn thành lập, còn cô cũng vừa chuyển công tác từ một trường THPT về thị xã tỉnh lỵ. Cô là tổ trưởng tổ Văn. Ngày ấy, trong tổ chỉ có tôi và cô là giáo viên giảng dạy cấp ba. Có lẽ vì thế, mà hai cô trò chúng tôi  có dịp gần gũi nhau hơn. Tôi tự nhận mình là học trò của cô. Không ngờ, sau này, cô lại là người ảnh hưởng đến tôi nhiều nhất.

                Sự từng trải, nhiệt tình, không tự bằng lòng trong nghề nghiệp; cách sống giản dị, gần gũi thân tình và đặc biệt là sự trong sáng, tấm lòng nhân hậu, sâu sắc của cô đã khiến tôi cảm phục.

                Tôi vốn sống xa mẹ từ nhỏ, bố tôi là người nghiêm khắc, nhà lại neo người nên mọi tình cảm, cảm xúc thường bị dồn nén trong lòng, nhiều đêm khó ngủ, lắm lúc nghĩ cũng tủi thân. Nhưng từ ngày ấy, đã có một người bạn lớn, một người chị, người mẹ trong lòng tôi. Đó là cô!

                Người  ta thường nói: làm nghề giáo là chọn lấy cái thanh nhàn. Đấy là suy nghĩ của những người ngoài cuộc, còn chúng tôi - những người trong cuộc thú thực  không nghĩ như thế. Vừa giảng dạy vừa làm tổ trưởng lại kiêm luôn trách nhiệm Chủ tịch công đoàn, nhiều lúc do sức ép công việc, sức khỏe không tốt, cô tôi ngã bệnh đến mấy ngày .

                Nói thực, tôi chưa kịp thăm thì cô đã đến trường để rồi lại bộn bề với công việc. Tôi cũng áy náy lắm. Bởi vì, khi tôi không khỏe, lúc nào cô cũng là người đến trước để thăm hỏi, động viên    giúp đỡ chân tình, không chỉ riêng tôi mà với ai cũng thế.

                Mọi người nhận thấy ở cô một cách làm việc nghiêm túc. Có cái ngắn gọn, lôgích, chính xác của toán học  kết hợp với cái sâu sắc, tế nhị  "biết người, biết ta" của văn chương nên khi xử lí công việc gì cô đều "thấu tình đạt lí " cả.

                Mười năm, có thể sẽ chẳng là gì so với nhiều người khác, nhưng với tôi đó là một khoảng thời gian lịch sử của nghề nghiệp. Mười năm được sống và làm việc bên cô, tôi thấy mình lớn khôn lên nhiều lắm. Những gì đã có giữa cô và tôi không chỉ là những kỉ niệm buồn vui dưới mái trường LÊ QUÝ ĐÔN mà nó còn là lẽ sống của cả một đời người .

Tôi viết những dòng cảm xúc này với lòng biết ơn kính trọng cô không bao giờ nguôi. Bấy nhiêu câu chữ không thể nói hết được về một con người. Chỉ hy vọng rằng, những người đã biết và làm việc bên cô sẽ cùng chung suy nghĩ về cô như tôi.

                Người mà tôi kính phục ấy  chính là chị cả của tổ Văn trường tôi..

                                                                                  VŨ THỊ BÍCH THỦY

                                                                                      Giáo viên Văn

Các tin khác
Ký ức màu xanh 27/05/2009
"Dù năm dù tháng" - Hoàng Phủ Ngọc Tường 12/10/2008
"Tiếng Nghệ" của Nguyễn Bùi Vợi 11/10/2008
Bài thơ "Cây tam cúc" của Hoàng Cầm 11/10/2008
Lời bình bài thơ "Xa lắc mùa thu" 11/10/2008
Đề cử và ứng cử 50 câu thơ hay 11/10/2008
Truyện ngắn 1.120 chữ "Em sẽ gây tai nạn" của LÊ THANH HUỆ 29/12/2007
Quan điểm Nho gia trong tư tưởng Hồ Chí Minh về giáo dục 09/12/2007
Truyện ngắn "Hướng dương" 09/12/2007
Giới thiệu tập thơ "Miền nhớ" 17/11/2007
Dấu ấn không quên - Tùy bút 17/11/2007
Thơ - Tú Nhật 13/11/2007
Ngỡ ngàng màu phượng tím 13/11/2007
Trường thân yêu - Suy nghĩ 13/11/2007
Hành trình phương Nam - Ghi chép 13/11/2007
Tiếng nói Sinh viên - Phỏng vấn 13/11/2007
Sân trường ngày ấy 13/11/2007
Đối thoại với mình - Tùy bút 13/11/2007
Đoản văn: Học phí trả bằng... 13/11/2007
Chi bộ trong lòng giáo viên 13/11/2007
Open the calendar popup.
 
GVCN và HS lớp 12 từ năm 2000 đến 2010 Minimize
Vẫn mái tóc dài ấy - Đoản văn
Cập nhật bởi: bgh_lvc - Vào ngày: 09/12/2007 7:29:54 CH - Số lượt xem: 16315

                                            Nhìn mái tóc dài óng mượt, dáng người nhanh nhẹn, trẻ trung với nụ cười hiền hậu, cởi mở ít ai biết được, cô đã ngoài năm mươi.

                Ở vào tuổi này, bạn bè của cô, nhiều người đã thành đạt, con cái trưởng thành, nhà cao cửa rộng, một lối đi về thênh thang. Còn cô, tất cả đang ở phía trước…

                Cô lập gia đình khá muộn, có lẽ vì nhiều lí do. Nhưng tôi biết, chặng đường cô đã đi qua chắc hẳn không thiếu những khó khăn vất vả. Cho nên, thỉnh thoảng cô vẫn bảo tôi: "Tuổi đời của em bằng tuôỉ nghề của cô - 35 năm - nếu có gia đình sớm, con cô đã bằng em". Tôi nhận ra trong câu nói ấy một sự trân trọng, tự hào về nghề nghiệp  và cũng là điều khiến cô luôn trăn trở sớm chiều.

                Tôi gặp cô từ những ngày đầu tiên ra trường, năm đầu tiên trường Lê Quý Đôn thành lập, còn cô cũng vừa chuyển công tác từ một trường THPT về thị xã tỉnh lỵ. Cô là tổ trưởng tổ Văn. Ngày ấy, trong tổ chỉ có tôi và cô là giáo viên giảng dạy cấp ba. Có lẽ vì thế, mà hai cô trò chúng tôi  có dịp gần gũi nhau hơn. Tôi tự nhận mình là học trò của cô. Không ngờ, sau này, cô lại là người ảnh hưởng đến tôi nhiều nhất.

                Sự từng trải, nhiệt tình, không tự bằng lòng trong nghề nghiệp; cách sống giản dị, gần gũi thân tình và đặc biệt là sự trong sáng, tấm lòng nhân hậu, sâu sắc của cô đã khiến tôi cảm phục.

                Tôi vốn sống xa mẹ từ nhỏ, bố tôi là người nghiêm khắc, nhà lại neo người nên mọi tình cảm, cảm xúc thường bị dồn nén trong lòng, nhiều đêm khó ngủ, lắm lúc nghĩ cũng tủi thân. Nhưng từ ngày ấy, đã có một người bạn lớn, một người chị, người mẹ trong lòng tôi. Đó là cô!

                Người  ta thường nói: làm nghề giáo là chọn lấy cái thanh nhàn. Đấy là suy nghĩ của những người ngoài cuộc, còn chúng tôi - những người trong cuộc thú thực  không nghĩ như thế. Vừa giảng dạy vừa làm tổ trưởng lại kiêm luôn trách nhiệm Chủ tịch công đoàn, nhiều lúc do sức ép công việc, sức khỏe không tốt, cô tôi ngã bệnh đến mấy ngày .

                Nói thực, tôi chưa kịp thăm thì cô đã đến trường để rồi lại bộn bề với công việc. Tôi cũng áy náy lắm. Bởi vì, khi tôi không khỏe, lúc nào cô cũng là người đến trước để thăm hỏi, động viên    giúp đỡ chân tình, không chỉ riêng tôi mà với ai cũng thế.

                Mọi người nhận thấy ở cô một cách làm việc nghiêm túc. Có cái ngắn gọn, lôgích, chính xác của toán học  kết hợp với cái sâu sắc, tế nhị  "biết người, biết ta" của văn chương nên khi xử lí công việc gì cô đều "thấu tình đạt lí " cả.

                Mười năm, có thể sẽ chẳng là gì so với nhiều người khác, nhưng với tôi đó là một khoảng thời gian lịch sử của nghề nghiệp. Mười năm được sống và làm việc bên cô, tôi thấy mình lớn khôn lên nhiều lắm. Những gì đã có giữa cô và tôi không chỉ là những kỉ niệm buồn vui dưới mái trường LÊ QUÝ ĐÔN mà nó còn là lẽ sống của cả một đời người .

Tôi viết những dòng cảm xúc này với lòng biết ơn kính trọng cô không bao giờ nguôi. Bấy nhiêu câu chữ không thể nói hết được về một con người. Chỉ hy vọng rằng, những người đã biết và làm việc bên cô sẽ cùng chung suy nghĩ về cô như tôi.

                Người mà tôi kính phục ấy  chính là chị cả của tổ Văn trường tôi..

                                                                                  VŨ THỊ BÍCH THỦY

                                                                                      Giáo viên Văn

Các tin khác
Ký ức màu xanh 27/05/2009
"Dù năm dù tháng" - Hoàng Phủ Ngọc Tường 12/10/2008
"Tiếng Nghệ" của Nguyễn Bùi Vợi 11/10/2008
Bài thơ "Cây tam cúc" của Hoàng Cầm 11/10/2008
Lời bình bài thơ "Xa lắc mùa thu" 11/10/2008
Đề cử và ứng cử 50 câu thơ hay 11/10/2008
Truyện ngắn 1.120 chữ "Em sẽ gây tai nạn" của LÊ THANH HUỆ 29/12/2007
Quan điểm Nho gia trong tư tưởng Hồ Chí Minh về giáo dục 09/12/2007
Truyện ngắn "Hướng dương" 09/12/2007
Giới thiệu tập thơ "Miền nhớ" 17/11/2007
Dấu ấn không quên - Tùy bút 17/11/2007
Thơ - Tú Nhật 13/11/2007
Ngỡ ngàng màu phượng tím 13/11/2007
Trường thân yêu - Suy nghĩ 13/11/2007
Hành trình phương Nam - Ghi chép 13/11/2007
Tiếng nói Sinh viên - Phỏng vấn 13/11/2007
Sân trường ngày ấy 13/11/2007
Đối thoại với mình - Tùy bút 13/11/2007
Đoản văn: Học phí trả bằng... 13/11/2007
Chi bộ trong lòng giáo viên 13/11/2007
Open the calendar popup.
 
Hướng về mái trường Lê Quý Đôn Minimize
Vẫn mái tóc dài ấy - Đoản văn
Cập nhật bởi: bgh_lvc - Vào ngày: 09/12/2007 7:29:54 CH - Số lượt xem: 16316

                                            Nhìn mái tóc dài óng mượt, dáng người nhanh nhẹn, trẻ trung với nụ cười hiền hậu, cởi mở ít ai biết được, cô đã ngoài năm mươi.

                Ở vào tuổi này, bạn bè của cô, nhiều người đã thành đạt, con cái trưởng thành, nhà cao cửa rộng, một lối đi về thênh thang. Còn cô, tất cả đang ở phía trước…

                Cô lập gia đình khá muộn, có lẽ vì nhiều lí do. Nhưng tôi biết, chặng đường cô đã đi qua chắc hẳn không thiếu những khó khăn vất vả. Cho nên, thỉnh thoảng cô vẫn bảo tôi: "Tuổi đời của em bằng tuôỉ nghề của cô - 35 năm - nếu có gia đình sớm, con cô đã bằng em". Tôi nhận ra trong câu nói ấy một sự trân trọng, tự hào về nghề nghiệp  và cũng là điều khiến cô luôn trăn trở sớm chiều.

                Tôi gặp cô từ những ngày đầu tiên ra trường, năm đầu tiên trường Lê Quý Đôn thành lập, còn cô cũng vừa chuyển công tác từ một trường THPT về thị xã tỉnh lỵ. Cô là tổ trưởng tổ Văn. Ngày ấy, trong tổ chỉ có tôi và cô là giáo viên giảng dạy cấp ba. Có lẽ vì thế, mà hai cô trò chúng tôi  có dịp gần gũi nhau hơn. Tôi tự nhận mình là học trò của cô. Không ngờ, sau này, cô lại là người ảnh hưởng đến tôi nhiều nhất.

                Sự từng trải, nhiệt tình, không tự bằng lòng trong nghề nghiệp; cách sống giản dị, gần gũi thân tình và đặc biệt là sự trong sáng, tấm lòng nhân hậu, sâu sắc của cô đã khiến tôi cảm phục.

                Tôi vốn sống xa mẹ từ nhỏ, bố tôi là người nghiêm khắc, nhà lại neo người nên mọi tình cảm, cảm xúc thường bị dồn nén trong lòng, nhiều đêm khó ngủ, lắm lúc nghĩ cũng tủi thân. Nhưng từ ngày ấy, đã có một người bạn lớn, một người chị, người mẹ trong lòng tôi. Đó là cô!

                Người  ta thường nói: làm nghề giáo là chọn lấy cái thanh nhàn. Đấy là suy nghĩ của những người ngoài cuộc, còn chúng tôi - những người trong cuộc thú thực  không nghĩ như thế. Vừa giảng dạy vừa làm tổ trưởng lại kiêm luôn trách nhiệm Chủ tịch công đoàn, nhiều lúc do sức ép công việc, sức khỏe không tốt, cô tôi ngã bệnh đến mấy ngày .

                Nói thực, tôi chưa kịp thăm thì cô đã đến trường để rồi lại bộn bề với công việc. Tôi cũng áy náy lắm. Bởi vì, khi tôi không khỏe, lúc nào cô cũng là người đến trước để thăm hỏi, động viên    giúp đỡ chân tình, không chỉ riêng tôi mà với ai cũng thế.

                Mọi người nhận thấy ở cô một cách làm việc nghiêm túc. Có cái ngắn gọn, lôgích, chính xác của toán học  kết hợp với cái sâu sắc, tế nhị  "biết người, biết ta" của văn chương nên khi xử lí công việc gì cô đều "thấu tình đạt lí " cả.

                Mười năm, có thể sẽ chẳng là gì so với nhiều người khác, nhưng với tôi đó là một khoảng thời gian lịch sử của nghề nghiệp. Mười năm được sống và làm việc bên cô, tôi thấy mình lớn khôn lên nhiều lắm. Những gì đã có giữa cô và tôi không chỉ là những kỉ niệm buồn vui dưới mái trường LÊ QUÝ ĐÔN mà nó còn là lẽ sống của cả một đời người .

Tôi viết những dòng cảm xúc này với lòng biết ơn kính trọng cô không bao giờ nguôi. Bấy nhiêu câu chữ không thể nói hết được về một con người. Chỉ hy vọng rằng, những người đã biết và làm việc bên cô sẽ cùng chung suy nghĩ về cô như tôi.

                Người mà tôi kính phục ấy  chính là chị cả của tổ Văn trường tôi..

                                                                                  VŨ THỊ BÍCH THỦY

                                                                                      Giáo viên Văn

Các tin khác
Ký ức màu xanh 27/05/2009
"Dù năm dù tháng" - Hoàng Phủ Ngọc Tường 12/10/2008
"Tiếng Nghệ" của Nguyễn Bùi Vợi 11/10/2008
Bài thơ "Cây tam cúc" của Hoàng Cầm 11/10/2008
Lời bình bài thơ "Xa lắc mùa thu" 11/10/2008
Đề cử và ứng cử 50 câu thơ hay 11/10/2008
Truyện ngắn 1.120 chữ "Em sẽ gây tai nạn" của LÊ THANH HUỆ 29/12/2007
Quan điểm Nho gia trong tư tưởng Hồ Chí Minh về giáo dục 09/12/2007
Truyện ngắn "Hướng dương" 09/12/2007
Giới thiệu tập thơ "Miền nhớ" 17/11/2007
Dấu ấn không quên - Tùy bút 17/11/2007
Thơ - Tú Nhật 13/11/2007
Ngỡ ngàng màu phượng tím 13/11/2007
Trường thân yêu - Suy nghĩ 13/11/2007
Hành trình phương Nam - Ghi chép 13/11/2007
Tiếng nói Sinh viên - Phỏng vấn 13/11/2007
Sân trường ngày ấy 13/11/2007
Đối thoại với mình - Tùy bút 13/11/2007
Đoản văn: Học phí trả bằng... 13/11/2007
Chi bộ trong lòng giáo viên 13/11/2007
Open the calendar popup.
 
Bản quyền Trường THPT Lê Quý Đôn
Địa chỉ: 152 Trần Dư, TP. Tam Kỳ, Quảng Nam    Điện thoại: 0235.3851248
Website: thpt-lequydon.edu.vn
Đơn vị phát triển: Trung tâm CNTT - Truyền thông Quảng Nam (QTI)