Mode:     
16 Tháng Mười Một 2018
   VỀ ISCHOOLNET
   Login  
Đặc san Kỷ niệm 15 năm thành lập trường Minimize
Giới thiệu tập thơ "Miền nhớ"
Cập nhật bởi: bgh_lvc - Vào ngày: 17/11/2007 11:00:17 CH - Số lượt xem: 12661

    Đến với tập thơ dự thi của công đoàn trường THPT Lê Quý Đôn là đến với một Miền nhớ thật đẹp. Mà đã là “miền nhớ”, ta làm sao “đi” hết ! Với đôi dòng, xin được xâu chuỗi những cảm xúc của các thầy cô  trong tập thơ dễ thương này.

    Có một loài hoa gắn liền với tuổi học trò, với sân trường, lớp học, đó là loài hoa phượng vĩ. Thật thú vị khi trong Miền nhớ xuất hiện hai lần mùa hoa phượng gắn liền với hai cảm xúc khác nhau của người thầy, một trẻ, một già. Thầy giáo Phan Thanh Nhuận, khi phải chia tay với tuổi học trò, khi không còn được ngắm nhìn những cánh phượng bay bay đã ngậm ngùi luyến thương một thời áo trắng. Rồi thời gian trôi qua, bỗng hạnh phúc tràn về khi thầy được trở về với mùa phượng vĩ. Tuy cảm xúc của hôm nay không còn là cảm xúc của một cậu học trò, nhưng cái màu đỏ ấy vẫn còn tươi rói trong tâm hồn thầy giáo trẻ.

                     Bỗng một ngày trở lại với ta
                     Những cửa lớp, bảng đen, phấn trắng
                     Những tà áo trinh nguyên trong nắng
                     Những tiếng trống trường giục giã ngân nga.
                    Ta lại sống với tuổi thơ trong sáng
                     Lại được buồn khi phượng nở hoa
.

                                    (Bài thơ Trở lại mùa hoa phượng)

          Cũng dòng tâm thức ấy, cô giáo Phạm Thị Hồng đã trở về trong “miền nhớ” của mình bằng tình cảm đối với một mái trường mà cô đã gắn bó gần hai mươi năm. Vẫn màu hoa đỏ ấy, khi xa rồi vẫn cháy mãi khôn nguôi.

                     Ngôi trường cũ bao thế hệ lớn khôn
                     Tôi đã đi qua một thời xuân trẻ
                     Bục giảng, bảng đen, trống trường giục giã
                     Bụi phấn theo thời gian
                     Kỷ niệm cứ đong đầy.
                     Giờ đã xa, về thăm lại mái trường
                     Bao trò cũ đã thành đồng nghiệp
                     Kỷ niệm lại ùa về...
                     Hoa phượng cháy khôn nguôi.

                                    (Bài thơ Hoa phượng cháy khôn nguôi)

              Làm nghề giáo, ta yêu mái trường, yêu màu phượng vĩ, yêu các thế hệ học trò tiếp nối lớn khôn. Ta yêu nhiều, thương nhiều nhưng vẫn chẳng dám bảo mình đã đủ yêu thương, dẫu đêm đêm thức ròng bên giáo án. Hiểu được sự hy sinh thầm lặng ấy, nên khi vào nghề cô giáo trẻ Nguyễn Thị Minh Dung đã đồng cảm với người thầy cũ của mình:

                    Thương thầy rồi lại thương tôi
                    Một nghề cao đẹp ai người hiểu cho.
                    Thầy trò cách trở xa xôi
                    Con đò còn lại đầy vơi giữa dòng?

                                       (Bài thơ Tâm sự của thầy)

          Vẫn là cảm xúc về nghề nghiệp, vẫn là sự tri ân với người thầy cũ, thầy giáo Lê Xuân Phương qua bài thơ Trong bến sông tôi như đã trả lời, đã giải toả sự trăn trở của đồng nghiệp mình

                            Thời gian qua đi
                            Làm sao quên được
                            Trong bến sông tôi
                            Có một người thầy.

          Vâng ! Ta hãy tin để ta được yêu, được sống trong niềm tự hào về một nghề cao quý. Trong bài Tin yêu và ước vọng, cô giáo Nguyễn Thị Lệ Hà đã nói giùm ta điều ấy:

                  Giữa bao nhiêu bề bộn của đời,
                  Giữa bao nỗi suy tư và trăn trở,
                  Hình ảnh các em như một ánh lửa hồng thắm đượm
                  Thắp lại niềm tin và sưởi ấm lòng mình.

           Với mái trường, với học trò, người thầy trong ta đã đi hết lòng mình. Với tình yêu , ta cũng yêu bằng cả trái tim tươi trẻ. Thầy giáo Bùi Văn Tuyến đã có những giây phút đợi chờ rất dễ thương, rất ý nghĩa:

                    Em có biết chiều nay nơi quán nhỏ
                    Có nắng buồn tím cả hoàng hôn
                    Cơn gió thoảng vô tình mang nỗi nhớ
                    Ánh mắt em trao từ buổi ban đầu.

                                               (Bài thơ Đợi)

          Tình yêu luôn đồng hành cùng nỗi nhớ. Và cao hơn là những nụ hôn - nụ hôn đầu đời ngọt ngào đắm say và vô cùng thánh thiện:

                Hạnh phúc đó chơi vơi bờ ảo mộng
                Nỗi khát khao. Em như trái cấm địa đàng.
                Nụ hôn đầu trời đất cũng miên man
                Anh chợt hiểu
                Tình yêu là duy nhất.

                                  (Tự tình - Huỳnh Thị Tuyết)

          Đến với tình yêu đầu đời ta như được sống trong thế giới diệu kỳ của miền cổ tích, để rồi một ngày nào đó, nếu phải chia xa, giữa đường đời tấp nập, lòng ta vẫn mơ về miền cổ tích ấy:

                    Anh là ai ? giữa biển đời quá rộng,
                    Để em tìm, em kiếm mãi chưa ra.
                    Dẫu cuộc đời còn có những bôn ba,
                    Em vẫn muốn quay về thời cổ tích.

                        (Mơ được về cổ tích - Nguyễn Thị Trúc Đào)

             Cảm xúc lứa đôi càng da diết thì tình yêu mái ấm gia đình, tình yêu con cái trong ta càng sâu nặng. Đã có không ít những câu thơ khúc hát ngợi ca tình mẫu tử, nhưng đến với Miền nhớ, ta vẫn không khỏi xúc động khi đọc bài thơ Nước mắt chảy xuôi của cô giáo Phan Thị Thương:

                    Ngày mẹ sinh con ra
                    Cả nhà đều nín thở
                    Đợi nghe con oa...oa...
                    Ông nội mừng đến khóc
                    Ông ngoại thì thầm cười.
                    Niềm vui chưa trọn vẹn
                    Nỗi đau xé cả nhà
                    Con không thương cha mẹ
                    Mải chơi trên ngân hà.

    Như thấu hiểu tấm lòng mênh mông của mẹ, thầy giáo Nguyễn Thanh Dân qua bài Lời ru đã xúc động tri ân tình mẹ qua từng lời thơ:

Biển buồn sóng cũng tuôn trào

                    Rơi từng giọt nước ngọt ngào suối xa
                    Mỗi ngày vui nở ngàn hoa
                    Rát lòng đất lọc tinh hoa cho đời.

            Thật thiếu công bằng khi cho rằng nghề giáo của ta là nhàn hạ, thảnh thơi. Đến với Miền nhớ, ta càng hiểu ra rằng ngoài tình yêu rộng dài với mái trường, lớp trẻ; tình yêu sâu lắng với gia đình, người thầy giáo còn nặng mang suy tư về cuộc sống. Trong bài thơ Hoài vọng, cô giáo Lê Thị Hồng Nhung đã bày tỏ tâm sự của mình:

                Tôi biết mùa đông rồi cũng qua nhanh
                Đường dài ngắn chỉ mình tôi bước vội.
                Đừng cúi mặt như là người có lỗi
                Bóng hạnh phúc vụt trôi rồi
                Rượt đuổi chỉ mình tôi.

          Dẫu thế, người thầy giáo trong ta vẫn nhìn cuộc đời bằng cái nhìn rất đỗi nhân văn. Bằng giọng thơ trầm lắng, đượm vẻ suy tư, cô giáo Võ Thị Sơn đã viết những câu thơ thật sâu sắc:

                 “Hạnh phúc là tấm chăn nhỏ hẹp”?
                Ấm đằng chân phải lạnh ở đằng đầu...
                Sống ở nhân gian thôi đành chấp nhận,
                Nhận và cho đâu chỉ riêng mình
.

                               (Bài thơ Hạnh phúc)

        Những gì mà ta viết ra, nói ra quả không thể đủ đầy so với một Miền nhớ.

       Dòng đời miên viễn có mang theo hết những gì mà ta đã sống, có như trăm sông xuôi biển bỏ nguồn. Hay giữa đôi bờ sóng vỗ, vẫn lao xao từng nỗi nhớ mênh mang.

Ngôi trường mà ta đã đi qua.
Từng mảnh đời yêu thương chất ngất.
Cuộc tình xa như vầng trăng thao thức.
Tuổi thơ về trong khúc hát mẹ ru...

Tưởng rằng đã quên
Vậy mà tất cả vẫn còn nguyên giữa một miền thương nhớ - để mỗi người bỗng tìm lại chính mình trong một phút thăng hoa.

PHẠM THỊ HỒNG giới thiệu

 

Các tin khác
Ký ức màu xanh 27/05/2009
"Dù năm dù tháng" - Hoàng Phủ Ngọc Tường 12/10/2008
"Tiếng Nghệ" của Nguyễn Bùi Vợi 11/10/2008
Bài thơ "Cây tam cúc" của Hoàng Cầm 11/10/2008
Lời bình bài thơ "Xa lắc mùa thu" 11/10/2008
Đề cử và ứng cử 50 câu thơ hay 11/10/2008
Truyện ngắn 1.120 chữ "Em sẽ gây tai nạn" của LÊ THANH HUỆ 29/12/2007
Ngôi trường trong tôi 09/12/2007
Vẫn mái tóc dài ấy - Đoản văn 09/12/2007
Quan điểm Nho gia trong tư tưởng Hồ Chí Minh về giáo dục 09/12/2007
Truyện ngắn "Hướng dương" 09/12/2007
Dấu ấn không quên - Tùy bút 17/11/2007
Thơ - Tú Nhật 13/11/2007
Ngỡ ngàng màu phượng tím 13/11/2007
Trường thân yêu - Suy nghĩ 13/11/2007
Hành trình phương Nam - Ghi chép 13/11/2007
Tiếng nói Sinh viên - Phỏng vấn 13/11/2007
Sân trường ngày ấy 13/11/2007
Đối thoại với mình - Tùy bút 13/11/2007
Đoản văn: Học phí trả bằng... 13/11/2007
Chi bộ trong lòng giáo viên 13/11/2007
Sức trẻ vươn vai - Đoàn trường 10 năm trưởng thành 13/11/2007
Người trong cuộc - Công đoàn cơ sở THPT Lê Quý Đôn 13/11/2007
Nhà bác học, danh nhân văn hóa và Cuộc thi Tài trí mang tên Lê Quý Đôn 13/11/2007
Lời ngỏ... 07/11/2007
Trường THPT Lê Quý Đôn thành phố Tam Kỳ - Mười năm phát triển 05/11/2007
Open the calendar popup.
 
Đặc san Kỷ niệm 10 năm thành lập trường Minimize
Giới thiệu tập thơ "Miền nhớ"
Cập nhật bởi: bgh_lvc - Vào ngày: 17/11/2007 11:00:17 CH - Số lượt xem: 12662

    Đến với tập thơ dự thi của công đoàn trường THPT Lê Quý Đôn là đến với một Miền nhớ thật đẹp. Mà đã là “miền nhớ”, ta làm sao “đi” hết ! Với đôi dòng, xin được xâu chuỗi những cảm xúc của các thầy cô  trong tập thơ dễ thương này.

    Có một loài hoa gắn liền với tuổi học trò, với sân trường, lớp học, đó là loài hoa phượng vĩ. Thật thú vị khi trong Miền nhớ xuất hiện hai lần mùa hoa phượng gắn liền với hai cảm xúc khác nhau của người thầy, một trẻ, một già. Thầy giáo Phan Thanh Nhuận, khi phải chia tay với tuổi học trò, khi không còn được ngắm nhìn những cánh phượng bay bay đã ngậm ngùi luyến thương một thời áo trắng. Rồi thời gian trôi qua, bỗng hạnh phúc tràn về khi thầy được trở về với mùa phượng vĩ. Tuy cảm xúc của hôm nay không còn là cảm xúc của một cậu học trò, nhưng cái màu đỏ ấy vẫn còn tươi rói trong tâm hồn thầy giáo trẻ.

                     Bỗng một ngày trở lại với ta
                     Những cửa lớp, bảng đen, phấn trắng
                     Những tà áo trinh nguyên trong nắng
                     Những tiếng trống trường giục giã ngân nga.
                    Ta lại sống với tuổi thơ trong sáng
                     Lại được buồn khi phượng nở hoa
.

                                    (Bài thơ Trở lại mùa hoa phượng)

          Cũng dòng tâm thức ấy, cô giáo Phạm Thị Hồng đã trở về trong “miền nhớ” của mình bằng tình cảm đối với một mái trường mà cô đã gắn bó gần hai mươi năm. Vẫn màu hoa đỏ ấy, khi xa rồi vẫn cháy mãi khôn nguôi.

                     Ngôi trường cũ bao thế hệ lớn khôn
                     Tôi đã đi qua một thời xuân trẻ
                     Bục giảng, bảng đen, trống trường giục giã
                     Bụi phấn theo thời gian
                     Kỷ niệm cứ đong đầy.
                     Giờ đã xa, về thăm lại mái trường
                     Bao trò cũ đã thành đồng nghiệp
                     Kỷ niệm lại ùa về...
                     Hoa phượng cháy khôn nguôi.

                                    (Bài thơ Hoa phượng cháy khôn nguôi)

              Làm nghề giáo, ta yêu mái trường, yêu màu phượng vĩ, yêu các thế hệ học trò tiếp nối lớn khôn. Ta yêu nhiều, thương nhiều nhưng vẫn chẳng dám bảo mình đã đủ yêu thương, dẫu đêm đêm thức ròng bên giáo án. Hiểu được sự hy sinh thầm lặng ấy, nên khi vào nghề cô giáo trẻ Nguyễn Thị Minh Dung đã đồng cảm với người thầy cũ của mình:

                    Thương thầy rồi lại thương tôi
                    Một nghề cao đẹp ai người hiểu cho.
                    Thầy trò cách trở xa xôi
                    Con đò còn lại đầy vơi giữa dòng?

                                       (Bài thơ Tâm sự của thầy)

          Vẫn là cảm xúc về nghề nghiệp, vẫn là sự tri ân với người thầy cũ, thầy giáo Lê Xuân Phương qua bài thơ Trong bến sông tôi như đã trả lời, đã giải toả sự trăn trở của đồng nghiệp mình

                            Thời gian qua đi
                            Làm sao quên được
                            Trong bến sông tôi
                            Có một người thầy.

          Vâng ! Ta hãy tin để ta được yêu, được sống trong niềm tự hào về một nghề cao quý. Trong bài Tin yêu và ước vọng, cô giáo Nguyễn Thị Lệ Hà đã nói giùm ta điều ấy:

                  Giữa bao nhiêu bề bộn của đời,
                  Giữa bao nỗi suy tư và trăn trở,
                  Hình ảnh các em như một ánh lửa hồng thắm đượm
                  Thắp lại niềm tin và sưởi ấm lòng mình.

           Với mái trường, với học trò, người thầy trong ta đã đi hết lòng mình. Với tình yêu , ta cũng yêu bằng cả trái tim tươi trẻ. Thầy giáo Bùi Văn Tuyến đã có những giây phút đợi chờ rất dễ thương, rất ý nghĩa:

                    Em có biết chiều nay nơi quán nhỏ
                    Có nắng buồn tím cả hoàng hôn
                    Cơn gió thoảng vô tình mang nỗi nhớ
                    Ánh mắt em trao từ buổi ban đầu.

                                               (Bài thơ Đợi)

          Tình yêu luôn đồng hành cùng nỗi nhớ. Và cao hơn là những nụ hôn - nụ hôn đầu đời ngọt ngào đắm say và vô cùng thánh thiện:

                Hạnh phúc đó chơi vơi bờ ảo mộng
                Nỗi khát khao. Em như trái cấm địa đàng.
                Nụ hôn đầu trời đất cũng miên man
                Anh chợt hiểu
                Tình yêu là duy nhất.

                                  (Tự tình - Huỳnh Thị Tuyết)

          Đến với tình yêu đầu đời ta như được sống trong thế giới diệu kỳ của miền cổ tích, để rồi một ngày nào đó, nếu phải chia xa, giữa đường đời tấp nập, lòng ta vẫn mơ về miền cổ tích ấy:

                    Anh là ai ? giữa biển đời quá rộng,
                    Để em tìm, em kiếm mãi chưa ra.
                    Dẫu cuộc đời còn có những bôn ba,
                    Em vẫn muốn quay về thời cổ tích.

                        (Mơ được về cổ tích - Nguyễn Thị Trúc Đào)

             Cảm xúc lứa đôi càng da diết thì tình yêu mái ấm gia đình, tình yêu con cái trong ta càng sâu nặng. Đã có không ít những câu thơ khúc hát ngợi ca tình mẫu tử, nhưng đến với Miền nhớ, ta vẫn không khỏi xúc động khi đọc bài thơ Nước mắt chảy xuôi của cô giáo Phan Thị Thương:

                    Ngày mẹ sinh con ra
                    Cả nhà đều nín thở
                    Đợi nghe con oa...oa...
                    Ông nội mừng đến khóc
                    Ông ngoại thì thầm cười.
                    Niềm vui chưa trọn vẹn
                    Nỗi đau xé cả nhà
                    Con không thương cha mẹ
                    Mải chơi trên ngân hà.

    Như thấu hiểu tấm lòng mênh mông của mẹ, thầy giáo Nguyễn Thanh Dân qua bài Lời ru đã xúc động tri ân tình mẹ qua từng lời thơ:

Biển buồn sóng cũng tuôn trào

                    Rơi từng giọt nước ngọt ngào suối xa
                    Mỗi ngày vui nở ngàn hoa
                    Rát lòng đất lọc tinh hoa cho đời.

            Thật thiếu công bằng khi cho rằng nghề giáo của ta là nhàn hạ, thảnh thơi. Đến với Miền nhớ, ta càng hiểu ra rằng ngoài tình yêu rộng dài với mái trường, lớp trẻ; tình yêu sâu lắng với gia đình, người thầy giáo còn nặng mang suy tư về cuộc sống. Trong bài thơ Hoài vọng, cô giáo Lê Thị Hồng Nhung đã bày tỏ tâm sự của mình:

                Tôi biết mùa đông rồi cũng qua nhanh
                Đường dài ngắn chỉ mình tôi bước vội.
                Đừng cúi mặt như là người có lỗi
                Bóng hạnh phúc vụt trôi rồi
                Rượt đuổi chỉ mình tôi.

          Dẫu thế, người thầy giáo trong ta vẫn nhìn cuộc đời bằng cái nhìn rất đỗi nhân văn. Bằng giọng thơ trầm lắng, đượm vẻ suy tư, cô giáo Võ Thị Sơn đã viết những câu thơ thật sâu sắc:

                 “Hạnh phúc là tấm chăn nhỏ hẹp”?
                Ấm đằng chân phải lạnh ở đằng đầu...
                Sống ở nhân gian thôi đành chấp nhận,
                Nhận và cho đâu chỉ riêng mình
.

                               (Bài thơ Hạnh phúc)

        Những gì mà ta viết ra, nói ra quả không thể đủ đầy so với một Miền nhớ.

       Dòng đời miên viễn có mang theo hết những gì mà ta đã sống, có như trăm sông xuôi biển bỏ nguồn. Hay giữa đôi bờ sóng vỗ, vẫn lao xao từng nỗi nhớ mênh mang.

Ngôi trường mà ta đã đi qua.
Từng mảnh đời yêu thương chất ngất.
Cuộc tình xa như vầng trăng thao thức.
Tuổi thơ về trong khúc hát mẹ ru...

Tưởng rằng đã quên
Vậy mà tất cả vẫn còn nguyên giữa một miền thương nhớ - để mỗi người bỗng tìm lại chính mình trong một phút thăng hoa.

PHẠM THỊ HỒNG giới thiệu

 

Các tin khác
Ký ức màu xanh 27/05/2009
"Dù năm dù tháng" - Hoàng Phủ Ngọc Tường 12/10/2008
"Tiếng Nghệ" của Nguyễn Bùi Vợi 11/10/2008
Bài thơ "Cây tam cúc" của Hoàng Cầm 11/10/2008
Lời bình bài thơ "Xa lắc mùa thu" 11/10/2008
Đề cử và ứng cử 50 câu thơ hay 11/10/2008
Truyện ngắn 1.120 chữ "Em sẽ gây tai nạn" của LÊ THANH HUỆ 29/12/2007
Ngôi trường trong tôi 09/12/2007
Vẫn mái tóc dài ấy - Đoản văn 09/12/2007
Quan điểm Nho gia trong tư tưởng Hồ Chí Minh về giáo dục 09/12/2007
Truyện ngắn "Hướng dương" 09/12/2007
Dấu ấn không quên - Tùy bút 17/11/2007
Thơ - Tú Nhật 13/11/2007
Ngỡ ngàng màu phượng tím 13/11/2007
Trường thân yêu - Suy nghĩ 13/11/2007
Hành trình phương Nam - Ghi chép 13/11/2007
Tiếng nói Sinh viên - Phỏng vấn 13/11/2007
Sân trường ngày ấy 13/11/2007
Đối thoại với mình - Tùy bút 13/11/2007
Đoản văn: Học phí trả bằng... 13/11/2007
Chi bộ trong lòng giáo viên 13/11/2007
Sức trẻ vươn vai - Đoàn trường 10 năm trưởng thành 13/11/2007
Người trong cuộc - Công đoàn cơ sở THPT Lê Quý Đôn 13/11/2007
Nhà bác học, danh nhân văn hóa và Cuộc thi Tài trí mang tên Lê Quý Đôn 13/11/2007
Lời ngỏ... 07/11/2007
Trường THPT Lê Quý Đôn thành phố Tam Kỳ - Mười năm phát triển 05/11/2007
Open the calendar popup.
 
Đặc san Kỷ niệm 20 năm thành lập trường Minimize
Giới thiệu tập thơ "Miền nhớ"
Cập nhật bởi: bgh_lvc - Vào ngày: 17/11/2007 11:00:17 CH - Số lượt xem: 12663

    Đến với tập thơ dự thi của công đoàn trường THPT Lê Quý Đôn là đến với một Miền nhớ thật đẹp. Mà đã là “miền nhớ”, ta làm sao “đi” hết ! Với đôi dòng, xin được xâu chuỗi những cảm xúc của các thầy cô  trong tập thơ dễ thương này.

    Có một loài hoa gắn liền với tuổi học trò, với sân trường, lớp học, đó là loài hoa phượng vĩ. Thật thú vị khi trong Miền nhớ xuất hiện hai lần mùa hoa phượng gắn liền với hai cảm xúc khác nhau của người thầy, một trẻ, một già. Thầy giáo Phan Thanh Nhuận, khi phải chia tay với tuổi học trò, khi không còn được ngắm nhìn những cánh phượng bay bay đã ngậm ngùi luyến thương một thời áo trắng. Rồi thời gian trôi qua, bỗng hạnh phúc tràn về khi thầy được trở về với mùa phượng vĩ. Tuy cảm xúc của hôm nay không còn là cảm xúc của một cậu học trò, nhưng cái màu đỏ ấy vẫn còn tươi rói trong tâm hồn thầy giáo trẻ.

                     Bỗng một ngày trở lại với ta
                     Những cửa lớp, bảng đen, phấn trắng
                     Những tà áo trinh nguyên trong nắng
                     Những tiếng trống trường giục giã ngân nga.
                    Ta lại sống với tuổi thơ trong sáng
                     Lại được buồn khi phượng nở hoa
.

                                    (Bài thơ Trở lại mùa hoa phượng)

          Cũng dòng tâm thức ấy, cô giáo Phạm Thị Hồng đã trở về trong “miền nhớ” của mình bằng tình cảm đối với một mái trường mà cô đã gắn bó gần hai mươi năm. Vẫn màu hoa đỏ ấy, khi xa rồi vẫn cháy mãi khôn nguôi.

                     Ngôi trường cũ bao thế hệ lớn khôn
                     Tôi đã đi qua một thời xuân trẻ
                     Bục giảng, bảng đen, trống trường giục giã
                     Bụi phấn theo thời gian
                     Kỷ niệm cứ đong đầy.
                     Giờ đã xa, về thăm lại mái trường
                     Bao trò cũ đã thành đồng nghiệp
                     Kỷ niệm lại ùa về...
                     Hoa phượng cháy khôn nguôi.

                                    (Bài thơ Hoa phượng cháy khôn nguôi)

              Làm nghề giáo, ta yêu mái trường, yêu màu phượng vĩ, yêu các thế hệ học trò tiếp nối lớn khôn. Ta yêu nhiều, thương nhiều nhưng vẫn chẳng dám bảo mình đã đủ yêu thương, dẫu đêm đêm thức ròng bên giáo án. Hiểu được sự hy sinh thầm lặng ấy, nên khi vào nghề cô giáo trẻ Nguyễn Thị Minh Dung đã đồng cảm với người thầy cũ của mình:

                    Thương thầy rồi lại thương tôi
                    Một nghề cao đẹp ai người hiểu cho.
                    Thầy trò cách trở xa xôi
                    Con đò còn lại đầy vơi giữa dòng?

                                       (Bài thơ Tâm sự của thầy)

          Vẫn là cảm xúc về nghề nghiệp, vẫn là sự tri ân với người thầy cũ, thầy giáo Lê Xuân Phương qua bài thơ Trong bến sông tôi như đã trả lời, đã giải toả sự trăn trở của đồng nghiệp mình

                            Thời gian qua đi
                            Làm sao quên được
                            Trong bến sông tôi
                            Có một người thầy.

          Vâng ! Ta hãy tin để ta được yêu, được sống trong niềm tự hào về một nghề cao quý. Trong bài Tin yêu và ước vọng, cô giáo Nguyễn Thị Lệ Hà đã nói giùm ta điều ấy:

                  Giữa bao nhiêu bề bộn của đời,
                  Giữa bao nỗi suy tư và trăn trở,
                  Hình ảnh các em như một ánh lửa hồng thắm đượm
                  Thắp lại niềm tin và sưởi ấm lòng mình.

           Với mái trường, với học trò, người thầy trong ta đã đi hết lòng mình. Với tình yêu , ta cũng yêu bằng cả trái tim tươi trẻ. Thầy giáo Bùi Văn Tuyến đã có những giây phút đợi chờ rất dễ thương, rất ý nghĩa:

                    Em có biết chiều nay nơi quán nhỏ
                    Có nắng buồn tím cả hoàng hôn
                    Cơn gió thoảng vô tình mang nỗi nhớ
                    Ánh mắt em trao từ buổi ban đầu.

                                               (Bài thơ Đợi)

          Tình yêu luôn đồng hành cùng nỗi nhớ. Và cao hơn là những nụ hôn - nụ hôn đầu đời ngọt ngào đắm say và vô cùng thánh thiện:

                Hạnh phúc đó chơi vơi bờ ảo mộng
                Nỗi khát khao. Em như trái cấm địa đàng.
                Nụ hôn đầu trời đất cũng miên man
                Anh chợt hiểu
                Tình yêu là duy nhất.

                                  (Tự tình - Huỳnh Thị Tuyết)

          Đến với tình yêu đầu đời ta như được sống trong thế giới diệu kỳ của miền cổ tích, để rồi một ngày nào đó, nếu phải chia xa, giữa đường đời tấp nập, lòng ta vẫn mơ về miền cổ tích ấy:

                    Anh là ai ? giữa biển đời quá rộng,
                    Để em tìm, em kiếm mãi chưa ra.
                    Dẫu cuộc đời còn có những bôn ba,
                    Em vẫn muốn quay về thời cổ tích.

                        (Mơ được về cổ tích - Nguyễn Thị Trúc Đào)

             Cảm xúc lứa đôi càng da diết thì tình yêu mái ấm gia đình, tình yêu con cái trong ta càng sâu nặng. Đã có không ít những câu thơ khúc hát ngợi ca tình mẫu tử, nhưng đến với Miền nhớ, ta vẫn không khỏi xúc động khi đọc bài thơ Nước mắt chảy xuôi của cô giáo Phan Thị Thương:

                    Ngày mẹ sinh con ra
                    Cả nhà đều nín thở
                    Đợi nghe con oa...oa...
                    Ông nội mừng đến khóc
                    Ông ngoại thì thầm cười.
                    Niềm vui chưa trọn vẹn
                    Nỗi đau xé cả nhà
                    Con không thương cha mẹ
                    Mải chơi trên ngân hà.

    Như thấu hiểu tấm lòng mênh mông của mẹ, thầy giáo Nguyễn Thanh Dân qua bài Lời ru đã xúc động tri ân tình mẹ qua từng lời thơ:

Biển buồn sóng cũng tuôn trào

                    Rơi từng giọt nước ngọt ngào suối xa
                    Mỗi ngày vui nở ngàn hoa
                    Rát lòng đất lọc tinh hoa cho đời.

            Thật thiếu công bằng khi cho rằng nghề giáo của ta là nhàn hạ, thảnh thơi. Đến với Miền nhớ, ta càng hiểu ra rằng ngoài tình yêu rộng dài với mái trường, lớp trẻ; tình yêu sâu lắng với gia đình, người thầy giáo còn nặng mang suy tư về cuộc sống. Trong bài thơ Hoài vọng, cô giáo Lê Thị Hồng Nhung đã bày tỏ tâm sự của mình:

                Tôi biết mùa đông rồi cũng qua nhanh
                Đường dài ngắn chỉ mình tôi bước vội.
                Đừng cúi mặt như là người có lỗi
                Bóng hạnh phúc vụt trôi rồi
                Rượt đuổi chỉ mình tôi.

          Dẫu thế, người thầy giáo trong ta vẫn nhìn cuộc đời bằng cái nhìn rất đỗi nhân văn. Bằng giọng thơ trầm lắng, đượm vẻ suy tư, cô giáo Võ Thị Sơn đã viết những câu thơ thật sâu sắc:

                 “Hạnh phúc là tấm chăn nhỏ hẹp”?
                Ấm đằng chân phải lạnh ở đằng đầu...
                Sống ở nhân gian thôi đành chấp nhận,
                Nhận và cho đâu chỉ riêng mình
.

                               (Bài thơ Hạnh phúc)

        Những gì mà ta viết ra, nói ra quả không thể đủ đầy so với một Miền nhớ.

       Dòng đời miên viễn có mang theo hết những gì mà ta đã sống, có như trăm sông xuôi biển bỏ nguồn. Hay giữa đôi bờ sóng vỗ, vẫn lao xao từng nỗi nhớ mênh mang.

Ngôi trường mà ta đã đi qua.
Từng mảnh đời yêu thương chất ngất.
Cuộc tình xa như vầng trăng thao thức.
Tuổi thơ về trong khúc hát mẹ ru...

Tưởng rằng đã quên
Vậy mà tất cả vẫn còn nguyên giữa một miền thương nhớ - để mỗi người bỗng tìm lại chính mình trong một phút thăng hoa.

PHẠM THỊ HỒNG giới thiệu

 

Re: Giới thiệu tập thơ "Miền nhớ"
Gởi bởi: - Vào ngày: 19/11/2007 8:50:11 SA
Bài viết rất hay, sâu sắc. Có thể tặng cho tôi một tập thơ?
Các tin khác
Ký ức màu xanh 27/05/2009
"Dù năm dù tháng" - Hoàng Phủ Ngọc Tường 12/10/2008
"Tiếng Nghệ" của Nguyễn Bùi Vợi 11/10/2008
Bài thơ "Cây tam cúc" của Hoàng Cầm 11/10/2008
Lời bình bài thơ "Xa lắc mùa thu" 11/10/2008
Đề cử và ứng cử 50 câu thơ hay 11/10/2008
Truyện ngắn 1.120 chữ "Em sẽ gây tai nạn" của LÊ THANH HUỆ 29/12/2007
Ngôi trường trong tôi 09/12/2007
Vẫn mái tóc dài ấy - Đoản văn 09/12/2007
Quan điểm Nho gia trong tư tưởng Hồ Chí Minh về giáo dục 09/12/2007
Truyện ngắn "Hướng dương" 09/12/2007
Dấu ấn không quên - Tùy bút 17/11/2007
Thơ - Tú Nhật 13/11/2007
Ngỡ ngàng màu phượng tím 13/11/2007
Trường thân yêu - Suy nghĩ 13/11/2007
Hành trình phương Nam - Ghi chép 13/11/2007
Tiếng nói Sinh viên - Phỏng vấn 13/11/2007
Sân trường ngày ấy 13/11/2007
Đối thoại với mình - Tùy bút 13/11/2007
Đoản văn: Học phí trả bằng... 13/11/2007
Open the calendar popup.
 
GVCN và HS lớp 12 từ năm 2000 đến 2010 Minimize
Giới thiệu tập thơ "Miền nhớ"
Cập nhật bởi: bgh_lvc - Vào ngày: 17/11/2007 11:00:17 CH - Số lượt xem: 12664

    Đến với tập thơ dự thi của công đoàn trường THPT Lê Quý Đôn là đến với một Miền nhớ thật đẹp. Mà đã là “miền nhớ”, ta làm sao “đi” hết ! Với đôi dòng, xin được xâu chuỗi những cảm xúc của các thầy cô  trong tập thơ dễ thương này.

    Có một loài hoa gắn liền với tuổi học trò, với sân trường, lớp học, đó là loài hoa phượng vĩ. Thật thú vị khi trong Miền nhớ xuất hiện hai lần mùa hoa phượng gắn liền với hai cảm xúc khác nhau của người thầy, một trẻ, một già. Thầy giáo Phan Thanh Nhuận, khi phải chia tay với tuổi học trò, khi không còn được ngắm nhìn những cánh phượng bay bay đã ngậm ngùi luyến thương một thời áo trắng. Rồi thời gian trôi qua, bỗng hạnh phúc tràn về khi thầy được trở về với mùa phượng vĩ. Tuy cảm xúc của hôm nay không còn là cảm xúc của một cậu học trò, nhưng cái màu đỏ ấy vẫn còn tươi rói trong tâm hồn thầy giáo trẻ.

                     Bỗng một ngày trở lại với ta
                     Những cửa lớp, bảng đen, phấn trắng
                     Những tà áo trinh nguyên trong nắng
                     Những tiếng trống trường giục giã ngân nga.
                    Ta lại sống với tuổi thơ trong sáng
                     Lại được buồn khi phượng nở hoa
.

                                    (Bài thơ Trở lại mùa hoa phượng)

          Cũng dòng tâm thức ấy, cô giáo Phạm Thị Hồng đã trở về trong “miền nhớ” của mình bằng tình cảm đối với một mái trường mà cô đã gắn bó gần hai mươi năm. Vẫn màu hoa đỏ ấy, khi xa rồi vẫn cháy mãi khôn nguôi.

                     Ngôi trường cũ bao thế hệ lớn khôn
                     Tôi đã đi qua một thời xuân trẻ
                     Bục giảng, bảng đen, trống trường giục giã
                     Bụi phấn theo thời gian
                     Kỷ niệm cứ đong đầy.
                     Giờ đã xa, về thăm lại mái trường
                     Bao trò cũ đã thành đồng nghiệp
                     Kỷ niệm lại ùa về...
                     Hoa phượng cháy khôn nguôi.

                                    (Bài thơ Hoa phượng cháy khôn nguôi)

              Làm nghề giáo, ta yêu mái trường, yêu màu phượng vĩ, yêu các thế hệ học trò tiếp nối lớn khôn. Ta yêu nhiều, thương nhiều nhưng vẫn chẳng dám bảo mình đã đủ yêu thương, dẫu đêm đêm thức ròng bên giáo án. Hiểu được sự hy sinh thầm lặng ấy, nên khi vào nghề cô giáo trẻ Nguyễn Thị Minh Dung đã đồng cảm với người thầy cũ của mình:

                    Thương thầy rồi lại thương tôi
                    Một nghề cao đẹp ai người hiểu cho.
                    Thầy trò cách trở xa xôi
                    Con đò còn lại đầy vơi giữa dòng?

                                       (Bài thơ Tâm sự của thầy)

          Vẫn là cảm xúc về nghề nghiệp, vẫn là sự tri ân với người thầy cũ, thầy giáo Lê Xuân Phương qua bài thơ Trong bến sông tôi như đã trả lời, đã giải toả sự trăn trở của đồng nghiệp mình

                            Thời gian qua đi
                            Làm sao quên được
                            Trong bến sông tôi
                            Có một người thầy.

          Vâng ! Ta hãy tin để ta được yêu, được sống trong niềm tự hào về một nghề cao quý. Trong bài Tin yêu và ước vọng, cô giáo Nguyễn Thị Lệ Hà đã nói giùm ta điều ấy:

                  Giữa bao nhiêu bề bộn của đời,
                  Giữa bao nỗi suy tư và trăn trở,
                  Hình ảnh các em như một ánh lửa hồng thắm đượm
                  Thắp lại niềm tin và sưởi ấm lòng mình.

           Với mái trường, với học trò, người thầy trong ta đã đi hết lòng mình. Với tình yêu , ta cũng yêu bằng cả trái tim tươi trẻ. Thầy giáo Bùi Văn Tuyến đã có những giây phút đợi chờ rất dễ thương, rất ý nghĩa:

                    Em có biết chiều nay nơi quán nhỏ
                    Có nắng buồn tím cả hoàng hôn
                    Cơn gió thoảng vô tình mang nỗi nhớ
                    Ánh mắt em trao từ buổi ban đầu.

                                               (Bài thơ Đợi)

          Tình yêu luôn đồng hành cùng nỗi nhớ. Và cao hơn là những nụ hôn - nụ hôn đầu đời ngọt ngào đắm say và vô cùng thánh thiện:

                Hạnh phúc đó chơi vơi bờ ảo mộng
                Nỗi khát khao. Em như trái cấm địa đàng.
                Nụ hôn đầu trời đất cũng miên man
                Anh chợt hiểu
                Tình yêu là duy nhất.

                                  (Tự tình - Huỳnh Thị Tuyết)

          Đến với tình yêu đầu đời ta như được sống trong thế giới diệu kỳ của miền cổ tích, để rồi một ngày nào đó, nếu phải chia xa, giữa đường đời tấp nập, lòng ta vẫn mơ về miền cổ tích ấy:

                    Anh là ai ? giữa biển đời quá rộng,
                    Để em tìm, em kiếm mãi chưa ra.
                    Dẫu cuộc đời còn có những bôn ba,
                    Em vẫn muốn quay về thời cổ tích.

                        (Mơ được về cổ tích - Nguyễn Thị Trúc Đào)

             Cảm xúc lứa đôi càng da diết thì tình yêu mái ấm gia đình, tình yêu con cái trong ta càng sâu nặng. Đã có không ít những câu thơ khúc hát ngợi ca tình mẫu tử, nhưng đến với Miền nhớ, ta vẫn không khỏi xúc động khi đọc bài thơ Nước mắt chảy xuôi của cô giáo Phan Thị Thương:

                    Ngày mẹ sinh con ra
                    Cả nhà đều nín thở
                    Đợi nghe con oa...oa...
                    Ông nội mừng đến khóc
                    Ông ngoại thì thầm cười.
                    Niềm vui chưa trọn vẹn
                    Nỗi đau xé cả nhà
                    Con không thương cha mẹ
                    Mải chơi trên ngân hà.

    Như thấu hiểu tấm lòng mênh mông của mẹ, thầy giáo Nguyễn Thanh Dân qua bài Lời ru đã xúc động tri ân tình mẹ qua từng lời thơ:

Biển buồn sóng cũng tuôn trào

                    Rơi từng giọt nước ngọt ngào suối xa
                    Mỗi ngày vui nở ngàn hoa
                    Rát lòng đất lọc tinh hoa cho đời.

            Thật thiếu công bằng khi cho rằng nghề giáo của ta là nhàn hạ, thảnh thơi. Đến với Miền nhớ, ta càng hiểu ra rằng ngoài tình yêu rộng dài với mái trường, lớp trẻ; tình yêu sâu lắng với gia đình, người thầy giáo còn nặng mang suy tư về cuộc sống. Trong bài thơ Hoài vọng, cô giáo Lê Thị Hồng Nhung đã bày tỏ tâm sự của mình:

                Tôi biết mùa đông rồi cũng qua nhanh
                Đường dài ngắn chỉ mình tôi bước vội.
                Đừng cúi mặt như là người có lỗi
                Bóng hạnh phúc vụt trôi rồi
                Rượt đuổi chỉ mình tôi.

          Dẫu thế, người thầy giáo trong ta vẫn nhìn cuộc đời bằng cái nhìn rất đỗi nhân văn. Bằng giọng thơ trầm lắng, đượm vẻ suy tư, cô giáo Võ Thị Sơn đã viết những câu thơ thật sâu sắc:

                 “Hạnh phúc là tấm chăn nhỏ hẹp”?
                Ấm đằng chân phải lạnh ở đằng đầu...
                Sống ở nhân gian thôi đành chấp nhận,
                Nhận và cho đâu chỉ riêng mình
.

                               (Bài thơ Hạnh phúc)

        Những gì mà ta viết ra, nói ra quả không thể đủ đầy so với một Miền nhớ.

       Dòng đời miên viễn có mang theo hết những gì mà ta đã sống, có như trăm sông xuôi biển bỏ nguồn. Hay giữa đôi bờ sóng vỗ, vẫn lao xao từng nỗi nhớ mênh mang.

Ngôi trường mà ta đã đi qua.
Từng mảnh đời yêu thương chất ngất.
Cuộc tình xa như vầng trăng thao thức.
Tuổi thơ về trong khúc hát mẹ ru...

Tưởng rằng đã quên
Vậy mà tất cả vẫn còn nguyên giữa một miền thương nhớ - để mỗi người bỗng tìm lại chính mình trong một phút thăng hoa.

PHẠM THỊ HỒNG giới thiệu

 

Re: Giới thiệu tập thơ "Miền nhớ"
Gởi bởi: - Vào ngày: 19/11/2007 8:50:11 SA
Bài viết rất hay, sâu sắc. Có thể tặng cho tôi một tập thơ?
Các tin khác
Ký ức màu xanh 27/05/2009
"Dù năm dù tháng" - Hoàng Phủ Ngọc Tường 12/10/2008
"Tiếng Nghệ" của Nguyễn Bùi Vợi 11/10/2008
Bài thơ "Cây tam cúc" của Hoàng Cầm 11/10/2008
Lời bình bài thơ "Xa lắc mùa thu" 11/10/2008
Đề cử và ứng cử 50 câu thơ hay 11/10/2008
Truyện ngắn 1.120 chữ "Em sẽ gây tai nạn" của LÊ THANH HUỆ 29/12/2007
Ngôi trường trong tôi 09/12/2007
Vẫn mái tóc dài ấy - Đoản văn 09/12/2007
Quan điểm Nho gia trong tư tưởng Hồ Chí Minh về giáo dục 09/12/2007
Truyện ngắn "Hướng dương" 09/12/2007
Dấu ấn không quên - Tùy bút 17/11/2007
Thơ - Tú Nhật 13/11/2007
Ngỡ ngàng màu phượng tím 13/11/2007
Trường thân yêu - Suy nghĩ 13/11/2007
Hành trình phương Nam - Ghi chép 13/11/2007
Tiếng nói Sinh viên - Phỏng vấn 13/11/2007
Sân trường ngày ấy 13/11/2007
Đối thoại với mình - Tùy bút 13/11/2007
Đoản văn: Học phí trả bằng... 13/11/2007
Open the calendar popup.
 
Hướng về mái trường Lê Quý Đôn Minimize
Giới thiệu tập thơ "Miền nhớ"
Cập nhật bởi: bgh_lvc - Vào ngày: 17/11/2007 11:00:17 CH - Số lượt xem: 12665

    Đến với tập thơ dự thi của công đoàn trường THPT Lê Quý Đôn là đến với một Miền nhớ thật đẹp. Mà đã là “miền nhớ”, ta làm sao “đi” hết ! Với đôi dòng, xin được xâu chuỗi những cảm xúc của các thầy cô  trong tập thơ dễ thương này.

    Có một loài hoa gắn liền với tuổi học trò, với sân trường, lớp học, đó là loài hoa phượng vĩ. Thật thú vị khi trong Miền nhớ xuất hiện hai lần mùa hoa phượng gắn liền với hai cảm xúc khác nhau của người thầy, một trẻ, một già. Thầy giáo Phan Thanh Nhuận, khi phải chia tay với tuổi học trò, khi không còn được ngắm nhìn những cánh phượng bay bay đã ngậm ngùi luyến thương một thời áo trắng. Rồi thời gian trôi qua, bỗng hạnh phúc tràn về khi thầy được trở về với mùa phượng vĩ. Tuy cảm xúc của hôm nay không còn là cảm xúc của một cậu học trò, nhưng cái màu đỏ ấy vẫn còn tươi rói trong tâm hồn thầy giáo trẻ.

                     Bỗng một ngày trở lại với ta
                     Những cửa lớp, bảng đen, phấn trắng
                     Những tà áo trinh nguyên trong nắng
                     Những tiếng trống trường giục giã ngân nga.
                    Ta lại sống với tuổi thơ trong sáng
                     Lại được buồn khi phượng nở hoa
.

                                    (Bài thơ Trở lại mùa hoa phượng)

          Cũng dòng tâm thức ấy, cô giáo Phạm Thị Hồng đã trở về trong “miền nhớ” của mình bằng tình cảm đối với một mái trường mà cô đã gắn bó gần hai mươi năm. Vẫn màu hoa đỏ ấy, khi xa rồi vẫn cháy mãi khôn nguôi.

                     Ngôi trường cũ bao thế hệ lớn khôn
                     Tôi đã đi qua một thời xuân trẻ
                     Bục giảng, bảng đen, trống trường giục giã
                     Bụi phấn theo thời gian
                     Kỷ niệm cứ đong đầy.
                     Giờ đã xa, về thăm lại mái trường
                     Bao trò cũ đã thành đồng nghiệp
                     Kỷ niệm lại ùa về...
                     Hoa phượng cháy khôn nguôi.

                                    (Bài thơ Hoa phượng cháy khôn nguôi)

              Làm nghề giáo, ta yêu mái trường, yêu màu phượng vĩ, yêu các thế hệ học trò tiếp nối lớn khôn. Ta yêu nhiều, thương nhiều nhưng vẫn chẳng dám bảo mình đã đủ yêu thương, dẫu đêm đêm thức ròng bên giáo án. Hiểu được sự hy sinh thầm lặng ấy, nên khi vào nghề cô giáo trẻ Nguyễn Thị Minh Dung đã đồng cảm với người thầy cũ của mình:

                    Thương thầy rồi lại thương tôi
                    Một nghề cao đẹp ai người hiểu cho.
                    Thầy trò cách trở xa xôi
                    Con đò còn lại đầy vơi giữa dòng?

                                       (Bài thơ Tâm sự của thầy)

          Vẫn là cảm xúc về nghề nghiệp, vẫn là sự tri ân với người thầy cũ, thầy giáo Lê Xuân Phương qua bài thơ Trong bến sông tôi như đã trả lời, đã giải toả sự trăn trở của đồng nghiệp mình

                            Thời gian qua đi
                            Làm sao quên được
                            Trong bến sông tôi
                            Có một người thầy.

          Vâng ! Ta hãy tin để ta được yêu, được sống trong niềm tự hào về một nghề cao quý. Trong bài Tin yêu và ước vọng, cô giáo Nguyễn Thị Lệ Hà đã nói giùm ta điều ấy:

                  Giữa bao nhiêu bề bộn của đời,
                  Giữa bao nỗi suy tư và trăn trở,
                  Hình ảnh các em như một ánh lửa hồng thắm đượm
                  Thắp lại niềm tin và sưởi ấm lòng mình.

           Với mái trường, với học trò, người thầy trong ta đã đi hết lòng mình. Với tình yêu , ta cũng yêu bằng cả trái tim tươi trẻ. Thầy giáo Bùi Văn Tuyến đã có những giây phút đợi chờ rất dễ thương, rất ý nghĩa:

                    Em có biết chiều nay nơi quán nhỏ
                    Có nắng buồn tím cả hoàng hôn
                    Cơn gió thoảng vô tình mang nỗi nhớ
                    Ánh mắt em trao từ buổi ban đầu.

                                               (Bài thơ Đợi)

          Tình yêu luôn đồng hành cùng nỗi nhớ. Và cao hơn là những nụ hôn - nụ hôn đầu đời ngọt ngào đắm say và vô cùng thánh thiện:

                Hạnh phúc đó chơi vơi bờ ảo mộng
                Nỗi khát khao. Em như trái cấm địa đàng.
                Nụ hôn đầu trời đất cũng miên man
                Anh chợt hiểu
                Tình yêu là duy nhất.

                                  (Tự tình - Huỳnh Thị Tuyết)

          Đến với tình yêu đầu đời ta như được sống trong thế giới diệu kỳ của miền cổ tích, để rồi một ngày nào đó, nếu phải chia xa, giữa đường đời tấp nập, lòng ta vẫn mơ về miền cổ tích ấy:

                    Anh là ai ? giữa biển đời quá rộng,
                    Để em tìm, em kiếm mãi chưa ra.
                    Dẫu cuộc đời còn có những bôn ba,
                    Em vẫn muốn quay về thời cổ tích.

                        (Mơ được về cổ tích - Nguyễn Thị Trúc Đào)

             Cảm xúc lứa đôi càng da diết thì tình yêu mái ấm gia đình, tình yêu con cái trong ta càng sâu nặng. Đã có không ít những câu thơ khúc hát ngợi ca tình mẫu tử, nhưng đến với Miền nhớ, ta vẫn không khỏi xúc động khi đọc bài thơ Nước mắt chảy xuôi của cô giáo Phan Thị Thương:

                    Ngày mẹ sinh con ra
                    Cả nhà đều nín thở
                    Đợi nghe con oa...oa...
                    Ông nội mừng đến khóc
                    Ông ngoại thì thầm cười.
                    Niềm vui chưa trọn vẹn
                    Nỗi đau xé cả nhà
                    Con không thương cha mẹ
                    Mải chơi trên ngân hà.

    Như thấu hiểu tấm lòng mênh mông của mẹ, thầy giáo Nguyễn Thanh Dân qua bài Lời ru đã xúc động tri ân tình mẹ qua từng lời thơ:

Biển buồn sóng cũng tuôn trào

                    Rơi từng giọt nước ngọt ngào suối xa
                    Mỗi ngày vui nở ngàn hoa
                    Rát lòng đất lọc tinh hoa cho đời.

            Thật thiếu công bằng khi cho rằng nghề giáo của ta là nhàn hạ, thảnh thơi. Đến với Miền nhớ, ta càng hiểu ra rằng ngoài tình yêu rộng dài với mái trường, lớp trẻ; tình yêu sâu lắng với gia đình, người thầy giáo còn nặng mang suy tư về cuộc sống. Trong bài thơ Hoài vọng, cô giáo Lê Thị Hồng Nhung đã bày tỏ tâm sự của mình:

                Tôi biết mùa đông rồi cũng qua nhanh
                Đường dài ngắn chỉ mình tôi bước vội.
                Đừng cúi mặt như là người có lỗi
                Bóng hạnh phúc vụt trôi rồi
                Rượt đuổi chỉ mình tôi.

          Dẫu thế, người thầy giáo trong ta vẫn nhìn cuộc đời bằng cái nhìn rất đỗi nhân văn. Bằng giọng thơ trầm lắng, đượm vẻ suy tư, cô giáo Võ Thị Sơn đã viết những câu thơ thật sâu sắc:

                 “Hạnh phúc là tấm chăn nhỏ hẹp”?
                Ấm đằng chân phải lạnh ở đằng đầu...
                Sống ở nhân gian thôi đành chấp nhận,
                Nhận và cho đâu chỉ riêng mình
.

                               (Bài thơ Hạnh phúc)

        Những gì mà ta viết ra, nói ra quả không thể đủ đầy so với một Miền nhớ.

       Dòng đời miên viễn có mang theo hết những gì mà ta đã sống, có như trăm sông xuôi biển bỏ nguồn. Hay giữa đôi bờ sóng vỗ, vẫn lao xao từng nỗi nhớ mênh mang.

Ngôi trường mà ta đã đi qua.
Từng mảnh đời yêu thương chất ngất.
Cuộc tình xa như vầng trăng thao thức.
Tuổi thơ về trong khúc hát mẹ ru...

Tưởng rằng đã quên
Vậy mà tất cả vẫn còn nguyên giữa một miền thương nhớ - để mỗi người bỗng tìm lại chính mình trong một phút thăng hoa.

PHẠM THỊ HỒNG giới thiệu

 

Re: Giới thiệu tập thơ "Miền nhớ"
Gởi bởi: - Vào ngày: 19/11/2007 8:50:11 SA
Bài viết rất hay, sâu sắc. Có thể tặng cho tôi một tập thơ?
Các tin khác
Ký ức màu xanh 27/05/2009
"Dù năm dù tháng" - Hoàng Phủ Ngọc Tường 12/10/2008
"Tiếng Nghệ" của Nguyễn Bùi Vợi 11/10/2008
Bài thơ "Cây tam cúc" của Hoàng Cầm 11/10/2008
Lời bình bài thơ "Xa lắc mùa thu" 11/10/2008
Đề cử và ứng cử 50 câu thơ hay 11/10/2008
Truyện ngắn 1.120 chữ "Em sẽ gây tai nạn" của LÊ THANH HUỆ 29/12/2007
Ngôi trường trong tôi 09/12/2007
Vẫn mái tóc dài ấy - Đoản văn 09/12/2007
Quan điểm Nho gia trong tư tưởng Hồ Chí Minh về giáo dục 09/12/2007
Truyện ngắn "Hướng dương" 09/12/2007
Dấu ấn không quên - Tùy bút 17/11/2007
Thơ - Tú Nhật 13/11/2007
Ngỡ ngàng màu phượng tím 13/11/2007
Trường thân yêu - Suy nghĩ 13/11/2007
Hành trình phương Nam - Ghi chép 13/11/2007
Tiếng nói Sinh viên - Phỏng vấn 13/11/2007
Sân trường ngày ấy 13/11/2007
Đối thoại với mình - Tùy bút 13/11/2007
Đoản văn: Học phí trả bằng... 13/11/2007
Open the calendar popup.
 
Bản quyền Trường THPT Lê Quý Đôn
Địa chỉ: 152 Trần Dư, TP. Tam Kỳ, Quảng Nam    Điện thoại: 0235.3851248
Website: thpt-lequydon.edu.vn
Đơn vị phát triển: Trung tâm CNTT - Truyền thông Quảng Nam (QTI)